Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười, 2016

Thơ - Anh có nghe

Sao anh không về bữa cơm chiều mẹ đợi
Anh có nghe tiếng con thơ ngơ ngác ngóng cha về
Người vợ hiền mong manh niềm hy vọng

Đợi anh về cùng một nhánh đào mai.

Anh có nghe tiếng thời gian trôi mãi

Sao anh chưa về tóc mẹ bạc phơ
Bữa cơm năm nào vẫn phần anh một bát
Chỉ có điều anh mãi chẳng về ăn.

Anh có nghe tiếng ca đồng đội anh đang hát

Khúc trung quân nhuộm đỏ màu cờ
Biết bao người như anh ngã xuống
Tưới máu mình nuôi đất mẹ quê hương.

Anh có nghe Đất nước mình đang thở

Lớn lên từng ngày nhờ xương máu các anh
Để hôm nay đồng đội anh đến hát
Khúc ca năm nào liệu anh có còn vương?

Anh nhìn kìa! Đất nước mình đã khác

Không bom đạn chiến trường hay khốc liệt
Chỉ còn màu xanh cho hoa đua nở
Nhánh hoa vàng lặng lẽ đặt lên anh
Người Anh Hùng đời sau còn nhắc nhở
Hãy biết ơn người bằng tất cả trái tim...


Hà Nội, 27/7/16

Thúy Linh 
Ảnh: SVietNam










Sấu, món quà của mùa hạ

Nếu nhà văn Thạch Lam từng viết "Cốm, một thứ quà của lúa non" thì với tôi sau bao năm trải lòng với những món ăn đầy quyến rũ, tôi phải thốt lên rằng "Sấu, một thứ quà của mùa hạ".....



Cái hương thơm thanh mát không giống bất kì loại quả hay hoa nào cứ quyến rũ vị giác của những người ăn nó lần đầu hay nhiều lần sau nữa. Với tôi hương thơm quyến rũ nhất là khi cạo lớp vỏ ngoài của những quả sấu non, mùi hương của nó thanh thanh man mát nhưng không giống như mùi tre non hay mùi hoa mộc trước cửa nhà ông ngoại. Hương thơm lan ra không khí và bám cả vào tay. Một mùi hương làm tôi nhớ về tuổi thơ nơi có bình sấu ngâm của mẹ và bát canh chua giữa trưa hè nóng bức. Nhớ những ngày cạo sấu từ sáng đến trưa, nhớ và thèm cái vị chua đến ghê người khi ăn sấu chấm muối, và nhớ cả bình sấu ngấm tự tay làm cho chị gái học pha chế khi đi học xa nhà...



Trên một chuyến tàu, tôi gặp một người bạn đến từ Cao Bằng, khi nói về ẩm thực và đặc sản các vùng miền, cả cậu ấy và cả tôi đề…

Cánh cổng trong cổ tích

Khi còn là sinh viên hằng ngày tôi vẫn đi qua những con đường đầy lá phượng, Hà Nội lạnh rồi, lá phượng cũng ngả vàng và rơi lả tả trong cơn gió đầu đông lạnh lẽo. Trong một thoáng, tôi chợt nhớ về tuổi thơ của 18 năm trước...Có một người, chẳng phải họ hàng, chẳng phải bạn bè, chẳng là gì cả nhưng vẫn luôn xuất hiện trong cuộc sống của một con nhóc 4 tuổi không đi học mẫu giáo, chỉ quanh quẩn ở nhà như tôi... Để đến ngày hôm nay, một cô gái 22 tuổi khi đang đi dưới những tán phượng vàng, bỗng nhớ về những người đã đi qua cuộc đời mình, và chợt nhớ ra tuổi thơ tôi thật đẹp...



Tuổi thơ tôi không có nhiều bạn, chính xác hơn là chẳng có đứa nào, những đứa bạn hàng xóm ở cách xa một con đường, mà với một đứa trẻ đi sang đường một mình là một điều nguy hiểm. Có lẽ ngày đó tôi không có hứng thú với những đứa bạn bằng tuổi, bởi chúng nó “trẻ con” vậy nên tôi thích chơi với chị, với Mẹ hoặc là một mình. Tôi vẫn thường có trò chơi yêu thích là ngắm mây vào ban ngày và ngắm sao vào ban đêm. Ba…

Mùa thu xa nhớ

Ta gặp nhau giữa chớm thu Hà Nội
Khi mùa đông chưa chạm về đến ngõ
Anh ở bên như mùa thu nắng nhỏ
Nên trái tim em không lạnh đâu anh.


Lá mùa này vẫn biếc màu xanh
Hương hoa sữa chưa đong đầy góc phố
Chưa kịp nói thương tâm tình bỏ ngỏ
Anh đã đi rồi để con phố bơ vơ.

Phố đứng chờ em tóc buông dài trong gió
Phố chờ anh phố mãi đứng chờ anh...
Anh nơi đó còn vấn vương Hà Nội?
Hay xa rồi chỉ là kỉ niệm phải không anh?

Thu sắp qua rồi nhanh lắm anh ơi!
Em cố níu chút chênh vênh mùa ấy
Để ép vào trang làm thành kỉ niệm
Phần còn lại em gửi tặng cho anh.

Gửi cho anh hương hoa sữa nồng nàn
Mang đến nơi anh nắng sớm mai ấm áp
Tặng cả cho anh chút heo may hiu quạnh
Nơi xa ấy có nhận được không anh?...

Thúy Linh, 27/9/2016




Này cô gái, vì sao bầu trời lại có màu xanh?

Tôi đã từng đọc ở đâu đó một câu “Vì sao bầu trời lại có màu xanh?” đáp lại rằng “Vì chúng ta còn trẻ!” Nhưng với bài viết này tôi chỉ dành riêng cho: Này cô gái! Chúng ta còn trẻ!


Dù em đang 15 hay đôi mươi, đang ấp ủ mái tình đầu ấm áp, hay đã ngoài tam tuần hờ hững với những mối tình thời ngây dại, em vẫn là một cô gái, một người phụ nữ đẹp trong mắt người yêu em. Vậy ai sẽ là người yêu em khi em chẳng thể biết được ngoài kia ai sẽ là người chở che, bảo vệ hay ai sẽ là người xát muối vào những vết thương của em trong quá khứ và hiện tại, thậm chí gây ra những nỗi đau trong cả tương lai. Hôm nay người đó nói thương em, nói sẽ là điểm tựa cho em dựa vào mỗi khi em mệt mỏi, sẽ là người bảo vệ em khi em gặp nguy khó, sẽ là người động viên tinh thần mỗi khi em sợ hãi... nhưng ngày mai người đó đi đâu mất, chỉ còn mình em trơ trọi với những xô bồ, bơ vơ giữa những dòng suy nghĩ và sự cô đơn. Em đã trải qua cảm giác đó bao nhiêu lần rồi? Cho dù là một lần thôi cũng đủ để em học được nhiều …