Chuyển đến nội dung chính

Cánh cổng trong cổ tích




Khi còn là sinh viên hằng ngày tôi vẫn đi qua những con đường đầy lá phượng, Hà Nội lạnh rồi, lá phượng cũng ngả vàng và rơi lả tả trong cơn gió đầu đông lạnh lẽo. Trong một thoáng, tôi chợt nhớ về tuổi thơ của 18 năm trước...Có một người, chẳng phải họ hàng, chẳng phải bạn bè, chẳng là gì cả nhưng vẫn luôn xuất hiện trong cuộc sống của một con nhóc 4 tuổi không đi học mẫu giáo, chỉ quanh quẩn ở nhà như tôi... Để đến ngày hôm nay, một cô gái 22 tuổi khi đang đi dưới những tán phượng vàng, bỗng nhớ về những người đã đi qua cuộc đời mình, và chợt nhớ ra tuổi thơ tôi thật đẹp...




Tuổi thơ tôi không có nhiều bạn, chính xác hơn là chẳng có đứa nào, những đứa bạn hàng xóm ở cách xa một con đường, mà với một đứa trẻ đi sang đường một mình là một điều nguy hiểm. Có lẽ ngày đó tôi không có hứng thú với những đứa bạn bằng tuổi, bởi chúng nó “trẻ con” vậy nên tôi thích chơi với chị, với Mẹ hoặc là một mình. Tôi vẫn thường có trò chơi yêu thích là ngắm mây vào ban ngày và ngắm sao vào ban đêm. Ban ngày những đám mây muôn hình muôn vẻ biến hình từng phút một nhờ những cơn gió, tôi nhìn vào đó và đọc thấy câu chuyện về người mẹ vĩ đại ôm đứa con bé xíu, tôi thấy con rùa bị lật ngửa không sao úp mình xuống được dù cả tiếng đồng hồ trôi qua, nó cứ mãi nằm im như thế, tôi đọc thấy một con vật hung dữ như chó sói đang rình rập đàn cừu trắng muốt cả trăm con... rồi đêm đến đàn cừu cũng biến mất, không biết chúng về chuồng hay bị chó sói ăn... Bóng tối là một thứ gì đó thật đáng sợ và nguy hiểm nhưng nó bỗng trở nên thật tuyệt vời khi có những vì sao, và càng tuyệt vời hơn nữa khi có người biết thưởng thức những vì sao ấy... ngày đó, tôi tin mình là một người như vậy. Ban đầu thật khó khăn nhưng về sau việc ngắm sao trở nên quá đơn giản, chỉ cần ngửa cổ lên là thấy ngay chòm sao thần nông, thấy chòm sao hình con vịt, hình trái tim, hình tam giác đều.... những thứ đó, bây giờ chỉ còn trong kí ức, tôi không tìm được nữa, và tôi cũng không thể tìm được nó trong trời đêm Hà Nội. Ngày đầu đến với Hà Nội, tôi cứ thắc mắc sao trời đêm Hà Nội có cái gì rất lạ, hóa ra là vì nó không còn là trời đêm nữa, nó bị pha lẫn với ánh sáng đèn điện, lấn lướt ánh sáng của những vì sao







Đi dưới những tán lá phượng đang ngả xuống đầu, tôi chợt nhớ về cánh cổng lớn kết bằng những cành phượng bị người ta chặt vứt đi, và người làm cho tôi cánh cổng đó chính là một bác già làm thợ cắt tóc gần nhà tôi, người mà tôi đã nhắc đến ban đầu. Cánh cổng được giăng ngang lối đi vào bệnh viện, lúc đó tôi đã nghĩ nếu mà có xe cứu thương đi qua chắc phải đứng lại chờ gỡ cổng mới đi được bởi cái cổng bé xíu, chỉ đủ hai người nắm tay nhau đi qua vì cành phượng đã choán hết lối đi rồi. Nhưng đó không phải mối bận tâm của tôi, mặc kệ chuyện của người lớn, họ cứ nói bác ấy bị hâm khi làm như vậy. Tôi không biết bác ấy đã cảm thấy sao nhưng khi bác làm xong cánh cổng đó, bác đã hớn hở nói: “Bác làm cái cổng cho Anh Đào chơi!” Vâng, Anh Đào chính là tôi ngày bé, tôi được độc chiếm cánh cổng đó vì tôi là đứa trẻ gần như là duy nhất sống ở bên này đường. Cũng giống như tôi không chạy sang bên kia đường để chơi với tụi trẻ khác thì lúc này tụi nó cũng khó có thể chạy sang tranh cái cổng của tôi. Tôi tự hào và vui lắm, tôi cứ chạy qua chạy lại cái cổng đó, đã vậy tôi còn phát hiện ra một lối đi nhỏ hơn vì cành phượng không đủ để rào kín, lối “bí mật” chỉ một mình tôi đi vừa. Thế là suốt từ sẩm tối đến khi trời tối mù mịt, tôi cứ chạy đi chạy lại qua lối đi bí mật đó như chó bị cuồng chân, vừa đi qua vừa tưởng tượng mình bước vào khu vườn bí mật trong cổ tích, rồi nàng tiên, phù thủy... xuất hiện, tất nhiên tôi đóng vai công chúa và nhân vật khác là do tôi tưởng tượng. Tôi chui qua chui lại nhiều đến nỗi đầu tôi hôi rình mùi lá phượng.




Nhưng niềm vui chẳng được bao lâu thì cánh cổng bị người lớn gỡ đi mất. Tôi không biết bác ấy có buồn không vì công sức mình làm cổng bị người ta tháo mất, còn tôi thì buồn vô cùng, tôi chơi chưa đủ, tôi ước ngày mai lại được chơi tiếp, cánh cổng bí mật của riêng tôi, cánh cổng dẫn vào thế giới cổ tích của riêng tôi - tôi đích thị là một nàng công chúa, bởi tôi ngự trị thế giới của riêng tôi mà! Nhưng đời thực thì khác, mọi thứ trong cuộc sống của tôi đều do người lớn quyết định, không chỉ riêng cánh cổng đặc biệt này mà cả cây phượng vĩ hoa đỏ rợp góc trời mỗi độ hè về, cây hoa sữa thơm dìu dịu khi mùa thu đến, và giàn hoa giấy rất khỏe với một sức sống “quật cường”... tất cả sau này cũng rời bỏ tôi và tuổi thơ tôi. Và bác già đó nữa, sau này bác vẫn thường cho tôi đồ chơi và cả đồ ăn. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên được ăn xúc xích, sau đó tôi thích mê, có lẽ đến tận bây giờ vẫn thích ăn. Tôi đặc biệt nhớ và thích con ếch nhựa màu đỏ bác cho tôi, ngày bé không có nhiều đồ chơi nên những món đồ như vậy tôi trân trọng lắm, tôi chơi mãi đến năm lớp mấy tiểu học mới cho lại con ếch đó cho một đứa em gái ở quê. Sau này lớn dần lên, tôi có nhiều bạn hơn và ít chơi với bác, sau này bác không làm nghề cắt tóc nữa nên cũng ít đến nhà tôi hơn. Và bây giờ tôi không biết bác ấy ở đâu và còn khỏe mạnh hay không nữa?...




Tôi quyết định dành thời gian viết lại những câu chuyện trong tuổi thơ của tôi, có thể tôi sẽ quên đi đôi chút nhưng tất cả đều là sự thật. Người ta bảo trưởng thành chẳng có gì là đáng sợ cả, lãng quên mới đáng sợ. Chính vì thế tôi càng quyết tâm tìm lại kí ức của mình. Để sau này, khi tôi trở thành nhà văn, tôi sẽ đưa những câu chuyện, những con người mà tôi yêu thương vào những trang giấy. Tôi yêu tất cả!




Tái bút: Ngày nhỏ ông ngoại bảo tên Linh hay bị ốm, đúng là tôi hay ốm thật, nên bố mẹ đã gọi tôi bằng một cái tên khác, mà tôi nói với các bạn là cô bé tên Anh Đào đó, tôi đã không thích cái tên này nên đã định chôn chặt cái tên đó, nhưng biết đâu như trong chuyện “Cô gái đến từ hôm qua” của Nguyễn Nhật Ánh, tôi lại tìm được những người xưa cũ bằng chính cái tên của mình thì sao. Và hơn nữa, có một người bạn khi gửi cho tôi những bức ảnh hoa anh đào đã nói “Loài hoa mang tên cậu thật đẹp!”. Vậy đó, và bây giờ tôi thích cái tên này.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cho ai đang chênh vênh trong tuổi trẻ

Tôi phải đi con đường nào? Cô muốn đi đâu? Tôi không biết! Thế thì cô đi con đường nào cũng vậy thôi!


Đây là đoạn hội thoại của cô gái Alice với chú mèo trong Xứ sở thần tiên, tuy ngắn ngủi nhưng nó đã thức tỉnh bao nhiêu người trong chúng ta? Đã bao giờ bạn dừng lại và tự hỏi, mình đang đi đâu trong hành trình của cuộc đời mình? Trong chúng ta có những người mất 4 năm đại học với một ngành nghề được ba mẹ định hướng. Chúng ta từ bỏ một công việc mình yêu thích nhưng kém phần ổn định để yên bề với một công việc nhàm chán có cái tên chung là biên chế. Thậm chí chúng ta mất đến một nửa cuộc đời để nhẫn nhịn một công việc sẽ cho mình và gia đình cuốn sổ hưu, để rồi những năm tháng cuối cùng của cuộc đời mới nuối tiếc vì đã chẳng làm được nhiều điều. Chắc chắn đã có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta cảm thấy nuối tiếc như thế, muốn làm một cái gì đó khác đi mà không đủ can đảm để thay đổi. Vậy làm sao để không phải day dứt hay nuối tiếc, chỉ có một cách là hãy đi đúng con đường. Làm sao…

Review sách - Good luck - Bí mật của may mắn *

Cuốn sách đi tìm sự may mắn hay nhất mọi thời đạiBan đầu Linh định tự mình review cuốn sách này nhưng thật sự sau khi đọc lại lời giới thiệu của nhà phát hành tại Việt Nam, Linh thấy chẳng có gì cho mình nói nữa. Nên bài viết này, mình xin phép trích lại lời giới thiệu cuốn sách của First News (có chỉnh sửa).
Good luck - Bí mật của may mắn là cuốn sách nổi tiếng và đọc đáo nhất được Nhà Xuất Bản Jossey-Bass xuất bản tháng 9.2004. Câu chuyện trong Good luck - Bí mật của may mắn hấp dẫn như câu chuyện thần thoại với những chân lý thực tế và vĩnh hằng của cuộc sống, mang lại cho người đọc niềm tin, hy vọng, những trải nghiệm quý báu, đồng thời lý giải tại sao một số người người luôn gặp được may mắn trong khi những người khác lại không gặp. Cuốn sách đã mang đến cho đọc giả một cái nhìn thú vị và sâu sắc về việc thay đổi những điều kiện cần thiết để tạo ra và duy trì sự may mắn trong cuộc đời chúng ta...
Cuốn sách mang đến một câu chuyện lạ thường hướng độc giả đến một bài học vô cùng giá t…

[Truyện ngắn] Bóng cây vẫn đứng đợi em về

Em à, những đợt không khí lạnh không còn nữa, thi thoảng trời hửng nắng giữa mùa đông làm lòng anh vui rộn rã. Hôm qua cũng một ngày hửng nắng như vầy, anh đã đi quanh một vòng thị trấn, vu vơ, lượn lờ mà chẳng biết đi đâu. Em biết không thị trấn của chúng mình bây giờ đã đầy sắc hồng của hoa đào, xanh xanh vàng vàng của những chậu quất, và trăm màu sắc của ngàn đóa hoa. À thì ra Tết đã về gần lắm rồi, còn em, em đã sắp về tới nhà chưa? Anh mong em về từng ngày còn hơn cả trẻ con mong Tết, ngày em về anh sẽ đứng đợi rất lâu ở sân bay, tay anh sẽ cầm một bó đào dăm tặng em, còn bánh chưng thì chắc ở nhà đang nấu đợi em về. Trên đường về nhà chúng mình sẽ ríu rít kể xem đã chuẩn bị Tết được những gì, anh và em đã mua quà gì cho nhau và cho bố mẹ. Bố mẹ anh hẳn cũng đang mong em về chẳng kém gì anh đâu. Nghĩ đến đây lòng anh lại dâng lên cảm giác hồi hộp, háo hức ngập tràn khó tả. Anh lại đếm từng ngày, từng ngày, cứ mỗi tối anh lại xé đi tờ lịch mà không cần chờ qua ngày mới. Anh cứ xé từng…