Chuyển đến nội dung chính

Cánh cổng trong cổ tích




Khi còn là sinh viên hằng ngày tôi vẫn đi qua những con đường đầy lá phượng, Hà Nội lạnh rồi, lá phượng cũng ngả vàng và rơi lả tả trong cơn gió đầu đông lạnh lẽo. Trong một thoáng, tôi chợt nhớ về tuổi thơ của 18 năm trước...Có một người, chẳng phải họ hàng, chẳng phải bạn bè, chẳng là gì cả nhưng vẫn luôn xuất hiện trong cuộc sống của một con nhóc 4 tuổi không đi học mẫu giáo, chỉ quanh quẩn ở nhà như tôi... Để đến ngày hôm nay, một cô gái 22 tuổi khi đang đi dưới những tán phượng vàng, bỗng nhớ về những người đã đi qua cuộc đời mình, và chợt nhớ ra tuổi thơ tôi thật đẹp...




Tuổi thơ tôi không có nhiều bạn, chính xác hơn là chẳng có đứa nào, những đứa bạn hàng xóm ở cách xa một con đường, mà với một đứa trẻ đi sang đường một mình là một điều nguy hiểm. Có lẽ ngày đó tôi không có hứng thú với những đứa bạn bằng tuổi, bởi chúng nó “trẻ con” vậy nên tôi thích chơi với chị, với Mẹ hoặc là một mình. Tôi vẫn thường có trò chơi yêu thích là ngắm mây vào ban ngày và ngắm sao vào ban đêm. Ban ngày những đám mây muôn hình muôn vẻ biến hình từng phút một nhờ những cơn gió, tôi nhìn vào đó và đọc thấy câu chuyện về người mẹ vĩ đại ôm đứa con bé xíu, tôi thấy con rùa bị lật ngửa không sao úp mình xuống được dù cả tiếng đồng hồ trôi qua, nó cứ mãi nằm im như thế, tôi đọc thấy một con vật hung dữ như chó sói đang rình rập đàn cừu trắng muốt cả trăm con... rồi đêm đến đàn cừu cũng biến mất, không biết chúng về chuồng hay bị chó sói ăn... Bóng tối là một thứ gì đó thật đáng sợ và nguy hiểm nhưng nó bỗng trở nên thật tuyệt vời khi có những vì sao, và càng tuyệt vời hơn nữa khi có người biết thưởng thức những vì sao ấy... ngày đó, tôi tin mình là một người như vậy. Ban đầu thật khó khăn nhưng về sau việc ngắm sao trở nên quá đơn giản, chỉ cần ngửa cổ lên là thấy ngay chòm sao thần nông, thấy chòm sao hình con vịt, hình trái tim, hình tam giác đều.... những thứ đó, bây giờ chỉ còn trong kí ức, tôi không tìm được nữa, và tôi cũng không thể tìm được nó trong trời đêm Hà Nội. Ngày đầu đến với Hà Nội, tôi cứ thắc mắc sao trời đêm Hà Nội có cái gì rất lạ, hóa ra là vì nó không còn là trời đêm nữa, nó bị pha lẫn với ánh sáng đèn điện, lấn lướt ánh sáng của những vì sao







Đi dưới những tán lá phượng đang ngả xuống đầu, tôi chợt nhớ về cánh cổng lớn kết bằng những cành phượng bị người ta chặt vứt đi, và người làm cho tôi cánh cổng đó chính là một bác già làm thợ cắt tóc gần nhà tôi, người mà tôi đã nhắc đến ban đầu. Cánh cổng được giăng ngang lối đi vào bệnh viện, lúc đó tôi đã nghĩ nếu mà có xe cứu thương đi qua chắc phải đứng lại chờ gỡ cổng mới đi được bởi cái cổng bé xíu, chỉ đủ hai người nắm tay nhau đi qua vì cành phượng đã choán hết lối đi rồi. Nhưng đó không phải mối bận tâm của tôi, mặc kệ chuyện của người lớn, họ cứ nói bác ấy bị hâm khi làm như vậy. Tôi không biết bác ấy đã cảm thấy sao nhưng khi bác làm xong cánh cổng đó, bác đã hớn hở nói: “Bác làm cái cổng cho Anh Đào chơi!” Vâng, Anh Đào chính là tôi ngày bé, tôi được độc chiếm cánh cổng đó vì tôi là đứa trẻ gần như là duy nhất sống ở bên này đường. Cũng giống như tôi không chạy sang bên kia đường để chơi với tụi trẻ khác thì lúc này tụi nó cũng khó có thể chạy sang tranh cái cổng của tôi. Tôi tự hào và vui lắm, tôi cứ chạy qua chạy lại cái cổng đó, đã vậy tôi còn phát hiện ra một lối đi nhỏ hơn vì cành phượng không đủ để rào kín, lối “bí mật” chỉ một mình tôi đi vừa. Thế là suốt từ sẩm tối đến khi trời tối mù mịt, tôi cứ chạy đi chạy lại qua lối đi bí mật đó như chó bị cuồng chân, vừa đi qua vừa tưởng tượng mình bước vào khu vườn bí mật trong cổ tích, rồi nàng tiên, phù thủy... xuất hiện, tất nhiên tôi đóng vai công chúa và nhân vật khác là do tôi tưởng tượng. Tôi chui qua chui lại nhiều đến nỗi đầu tôi hôi rình mùi lá phượng.




Nhưng niềm vui chẳng được bao lâu thì cánh cổng bị người lớn gỡ đi mất. Tôi không biết bác ấy có buồn không vì công sức mình làm cổng bị người ta tháo mất, còn tôi thì buồn vô cùng, tôi chơi chưa đủ, tôi ước ngày mai lại được chơi tiếp, cánh cổng bí mật của riêng tôi, cánh cổng dẫn vào thế giới cổ tích của riêng tôi - tôi đích thị là một nàng công chúa, bởi tôi ngự trị thế giới của riêng tôi mà! Nhưng đời thực thì khác, mọi thứ trong cuộc sống của tôi đều do người lớn quyết định, không chỉ riêng cánh cổng đặc biệt này mà cả cây phượng vĩ hoa đỏ rợp góc trời mỗi độ hè về, cây hoa sữa thơm dìu dịu khi mùa thu đến, và giàn hoa giấy rất khỏe với một sức sống “quật cường”... tất cả sau này cũng rời bỏ tôi và tuổi thơ tôi. Và bác già đó nữa, sau này bác vẫn thường cho tôi đồ chơi và cả đồ ăn. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên được ăn xúc xích, sau đó tôi thích mê, có lẽ đến tận bây giờ vẫn thích ăn. Tôi đặc biệt nhớ và thích con ếch nhựa màu đỏ bác cho tôi, ngày bé không có nhiều đồ chơi nên những món đồ như vậy tôi trân trọng lắm, tôi chơi mãi đến năm lớp mấy tiểu học mới cho lại con ếch đó cho một đứa em gái ở quê. Sau này lớn dần lên, tôi có nhiều bạn hơn và ít chơi với bác, sau này bác không làm nghề cắt tóc nữa nên cũng ít đến nhà tôi hơn. Và bây giờ tôi không biết bác ấy ở đâu và còn khỏe mạnh hay không nữa?...




Tôi quyết định dành thời gian viết lại những câu chuyện trong tuổi thơ của tôi, có thể tôi sẽ quên đi đôi chút nhưng tất cả đều là sự thật. Người ta bảo trưởng thành chẳng có gì là đáng sợ cả, lãng quên mới đáng sợ. Chính vì thế tôi càng quyết tâm tìm lại kí ức của mình. Để sau này, khi tôi trở thành nhà văn, tôi sẽ đưa những câu chuyện, những con người mà tôi yêu thương vào những trang giấy. Tôi yêu tất cả!




Tái bút: Ngày nhỏ ông ngoại bảo tên Linh hay bị ốm, đúng là tôi hay ốm thật, nên bố mẹ đã gọi tôi bằng một cái tên khác, mà tôi nói với các bạn là cô bé tên Anh Đào đó, tôi đã không thích cái tên này nên đã định chôn chặt cái tên đó, nhưng biết đâu như trong chuyện “Cô gái đến từ hôm qua” của Nguyễn Nhật Ánh, tôi lại tìm được những người xưa cũ bằng chính cái tên của mình thì sao. Và hơn nữa, có một người bạn khi gửi cho tôi những bức ảnh hoa anh đào đã nói “Loài hoa mang tên cậu thật đẹp!”. Vậy đó, và bây giờ tôi thích cái tên này.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…