Chuyển đến nội dung chính

Này cô gái, vì sao bầu trời lại có màu xanh?



Tôi đã từng đọc ở đâu đó một câu “Vì sao bầu trời lại có màu xanh?” đáp lại rằng “Vì chúng ta còn trẻ!” Nhưng với bài viết này tôi chỉ dành riêng cho: Này cô gái! Chúng ta còn trẻ!



Dù em đang 15 hay đôi mươi, đang ấp ủ mái tình đầu ấm áp, hay đã ngoài tam tuần hờ hững với những mối tình thời ngây dại, em vẫn là một cô gái, một người phụ nữ đẹp trong mắt người yêu em. Vậy ai sẽ là người yêu em khi em chẳng thể biết được ngoài kia ai sẽ là người chở che, bảo vệ hay ai sẽ là người xát muối vào những vết thương của em trong quá khứ và hiện tại, thậm chí gây ra những nỗi đau trong cả tương lai. Hôm nay người đó nói thương em, nói sẽ là điểm tựa cho em dựa vào mỗi khi em mệt mỏi, sẽ là người bảo vệ em khi em gặp nguy khó, sẽ là người động viên tinh thần mỗi khi em sợ hãi... nhưng ngày mai người đó đi đâu mất, chỉ còn mình em trơ trọi với những xô bồ, bơ vơ giữa những dòng suy nghĩ và sự cô đơn. Em đã trải qua cảm giác đó bao nhiêu lần rồi? Cho dù là một lần thôi cũng đủ để em học được nhiều điều quý giá. Em đã trọn vẹn bên người đó bao lâu? 1 năm, 2 năm, hay nhiều năm ròng thống thiết, điều đó không thành vấn đề, quan trọng là em biết được rằng, mình còn trẻ, còn có thời gian để làm lại từ đầu dù cho bao nhiêu lần thất bại. hãy nhớ đừng mất niềm tin, vì bầu trời luôn có màu xanh.






Nhưng em sẽ bắt đầu từ đâu, em không biết nên tin tưởng, yêu thương ai. Vậy em hay tin yêu bản thân mình trước. Phải, chính em mới là người sẽ yêu thương chính bản thân em, và em sẽ thấy mình đẹp lên trong chính con mắt của mình. Chắc chắn em không muốn nhìn thấy thân hình phờ phạc, làn da sạm đen, xấu xí vì bao ngày tiều tụy. Chẳc hẳn em cũng thương trái tim bé bỏng đã bao lần khổ sở loạn nhịp vì yêu thương, vì những phút giây chết lặng và khoảnh khắc vỡ ra thành trăm mảnh. Thương đôi mắt biếc đáng ra phải biết cười, phải trông thấy những điều vui tươi chứ không phải nhìn vào những nỗi đau trong quá khứ. Thương đôi môi mềm mại và tươi tắn phải thơm mùi dâu tây tươi mát, mùi sữa ngọt ngào hay mùi mật ong say đắm thay vì chỉ có mùi mặn chát của nước mắt rơi. Đôi bàn tay em, khi không có một bàn tay khác để đan vào, em hãy tự mình cầm lên cây cọ và bắt đầu vẽ những bức tranh tươi đẹp của cuộc đời em. Cầm lên cây đàn và hát những khúc ca tươi mới như chính con người em vậy. Và thử cầm lên cây bút, viết những cảm xúc của mình, bỗng nhiên em sẽ thấy lòng mình vơi đi hẳn, cũng giống như tôi đang làm bây giờ. Trong một thoáng, cả tôi và em cùng mỉm cười và hỏi: Vì sao em còn trẻ? Vì bầu trời luôn có màu xanh...ại, hãy nhớ đừng mất niềm tin, vì bầu trời luôn có màu xanh.













Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi đáp 2010

Buổi tối cuối cùng của năm 2019, mình quyết định không đi Countdown mà dành khoảng lặng cho bản thân để nhìn lại 10 năm qua, con người và cuộc sống của mình đã thay đổi như thế nào.
Mùa thu năm 2009, mình hồi hộp tìm tên Vũ Thúy Linh trong 8 tờ giấy A4 trên bảng tin để xem được vào lớp nào của trường Chu Văn An. Mình bắt đầu từ danh sách lớp A8 vì nghĩ với nguyện vọng ban KHXH và cơ bản thì đó hẳn sẽ là lựa chọn phù hợp. Nhưng mình tìm hoài tìm mãi ở khắp các lớp mà không ra, cuối cùng tên mình nằm lưng chừng trong danh sách lớp A1. Mình khá bất ngờ, khó hiểu nhưng vẫn vui vui vì mình được vào lớp chọn ban KHTN, nhưng mình không biết rằng 3 năm sau đó là gánh nặng, là áp lực, stress và lạc lối khi bị "ngồi nhầm lớp". Nhưng trải qua 3 năm, mình nhận ra rằng: cho dù bị ném vào hoàn cảnh tệ thế nào, mình không chỉ sống sót mà còn biết cách khiến mình trở nên đặc biệt.
Đầu đông năm 2010, mình và con bạn thân bùng buổi học thêm Vật lí để đến cửa hiệu đàn để mang về cây guitar mơ ướ…

Review sách - Tiệm sách cơn mưa - Câu chuyện của những ước mơ

Từ khi bé xíu chúng ta đều được dặn dò hãy luôn mang theo ước mơ nhưng chẳng mấy ai giữ được nó cho tới lúc trưởng thành. Những thực tại phũ phàng, những bộn bề cuộc sống, và những khối óc thực tế đã đè bẹp trước khi chúng được chắp cánh bay đi. Vậy có cách nào để tìm lại chúng không?
Cho đến giờ tôi vẫn không biết làm cách nào để tìm lại những gì đã mất, nhưng tôi biết cách để tạo ra chúng một lần nữa. Đó là khi tôi hiểu ước mơ có sức mạnh lớn thế nào, nó có thể tái sinh tâm hồn, thay đổi tư duy và khiến trái tim có thêm nhiều nhiệt huyết và sức mạnh. 
Giống như cô bé Ruko trong câu chuyện "Tiệm sách cơn mưa" đã dùng sức mạnh của ước mơ để cứu không chỉ tiệm sách và những hạt giống kể chuyện mà còn cứu cả những ước mơ còn dang dở của mọi người. Nhưng điều quan trọng nhất, Ruko đã thay đổi chính mình sau một hành trình dài và khó tin, từ một cô bé nhút nhát, có phần ganh tị với em gái của mình nhưng cuối câu chuyện Ruko đã trở thành một cô bé dũng cảm, biết yêu thương, ước mơ …

Review Sách - Mắt Biếc - Bản giao hưởng của nỗi buồn bất tận

Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người... Đời người trôi qua nhanh như những nốt nhạc, chỉ một lần lỡ nhịp là cả đời đã lạc mất nhau. Tôi chưa từng chứng kiến tình yêu nào tha thiết, đậm sâu, thầm lặng và cao thượng như tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan - cô gái có đôi mắt biếc đã hút hồn Ngạn trong những năm tháng tuổi thơ và những khoảnh khắc khi trưởng thành. "Những điều đó xảy đến một cách tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà chẳng hiểu vì sao"
Với tôi, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan là một tình yêu đẹp không tì vết. Nhưng chỉ tiếc rằng câu chuyện tình chỉ vang lên bằng những tiếng đàn tình tang nặng trĩu nỗi lòng của Ngạn. 

Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi

Chợt tôi chợt nhớ đến truyện ngắn "Nhà Cổ" của Nguyễn Ngọc Tư. Có đoạn mở đầu rằng "…