Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười hai, 2016

Sưu tầm - Bức thư tạm biệt cuộc sống của chàng trai 24 tuổi

24 tuổi, nhưng tôi đã chọn cho mình chiếc cà vạt cuối cùng. Đó sẽ là chiếc cà vạt mà tôi sẽ đeo trong tang lễ của chính mình vài tháng tới kể từ giờ phút này. Có lẽ nó không hợp lắm với bộ cánh, nhưng tôi nghĩ nó sẽ rất hoàn hảo cho một dịp như thế này.
Chuẩn đoán mắc ung thư đến quá muộn màng để tôi có được dù chỉ là chút hy vọng mỏng manh về một cuộc sống lâu dài hơn thế. Nhưng tôi nhận ra rằng, điều ý nghĩa nhất của cái chết là nhờ nó ta sống tốt hơn trước khi rời thế giới. Cách tôi đã sống trước nay, sự tồn tại của tôi hay đúng hơn là sự mất mát này sẽ chẳng thành vấn đề bởi tôi đã sống mà chưa làm được điều gì thực sự có ý nghĩa lớn lao cả. Tôi đã để quá nhiều thứ xâm chiếm lấy tâm trí. Và chỉ sau những lần loại bỏ bớt những thứ ấy, tôi mới thấy được rõ ràng rằng điều gì thực sự quan trọng. Vì thế, tôi viết cho các bạn những dòng này và cũng vì bản thân tôi nữa, mang lại điều gì đó bằng sự sẻ chia những điều tôi đã nhận ra về cuộc sống: - Đừng lãng phí thời gian vào công việc mà bạn…

Cho ai đang chênh vênh trong tuổi trẻ

Tôi phải đi con đường nào? Cô muốn đi đâu? Tôi không biết! Thế thì cô đi con đường nào cũng vậy thôi!


Đây là đoạn hội thoại của cô gái Alice với chú mèo trong Xứ sở thần tiên, tuy ngắn ngủi nhưng nó đã thức tỉnh bao nhiêu người trong chúng ta? Đã bao giờ bạn dừng lại và tự hỏi, mình đang đi đâu trong hành trình của cuộc đời mình? Trong chúng ta có những người mất 4 năm đại học với một ngành nghề được ba mẹ định hướng. Chúng ta từ bỏ một công việc mình yêu thích nhưng kém phần ổn định để yên bề với một công việc nhàm chán có cái tên chung là biên chế. Thậm chí chúng ta mất đến một nửa cuộc đời để nhẫn nhịn một công việc sẽ cho mình và gia đình cuốn sổ hưu, để rồi những năm tháng cuối cùng của cuộc đời mới nuối tiếc vì đã chẳng làm được nhiều điều. Chắc chắn đã có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta cảm thấy nuối tiếc như thế, muốn làm một cái gì đó khác đi mà không đủ can đảm để thay đổi. Vậy làm sao để không phải day dứt hay nuối tiếc, chỉ có một cách là hãy đi đúng con đường. Làm sao…

Truyện ngắn - Đợi mùa hoa đồng nội

....
Rồi một mùa hoa đồng nội nữa lại tới, những cánh bướm bạt ngàn cũng không mang nổi bước chân Khoa trở về. Nỗi nhớ đau xé lòng chẳng thể nguôi ngoai, Mai nhớ lại những buổi chiều cùng Khoa dạo bước bên bờ đê, Mai nói khi nào anh đi thì những cánh bướm này cũng đi. Thế mà chẳng ai ngờ được những cánh bướm trắng mang anh đi khỏi nhưng không quay về nữa, anh đi để lại bao chiếc rằm gai cứ cào xé một tâm tình mãi chẳng thể nguôi ngoai… Mùa này sang mùa khác, những cánh hoa đồng nội vẫn nở trắng cả cánh đồng, rồi cuối mùa chỉ còn trơ lại những chiếc nhị gai, chẳng lỡ chọc vào nghe nhói ở tay mà buốt ở tim…
Từ ngày Miền học đại học, nó đã quen dần với cuộc sống thành thị và ít nhớ nhà hơn, lâu lâu nó mới về quê một lần, cứ mỗi dịp nó về, hai chị em Miền và Mai lại kéo nhau ra cái võng mắc dưới giàn hoa giấy cạnh bờ ao, ngồi nói chuyện vu vơ như ngày xưa, nào chuyện công việc, học hành, cuộc sống nơi đô thị khác xa với nông thôn như thế nào. Rồi chị Mai hỏi Miền, sắp học xong rồi, em tính …

Truyện ngắn - Ông Đoàn đậu

Từng khúc trắng xinh xinh Ăn mát lòng mát dạ Nào có phụ ai đâu Sao gọi là đậu phụ ?
Nắng chiều đổ dài trên con ngõ nhỏ, bọn trẻ con đang rượt nhau chơi mô đồ cứu, những cái bóng loi choi, thoăn thoắt như những vật đen sì nhưng ầm ĩ, tiếng cười sằng sặc của đứa trẻ đang vui sướng vì né được đứa bạn, đứa thì hét toáng lên khi có bạn lao tới, đứa khác cứ cười, cười thành tiếng, cười to, cười vô thức trước cái sự vui đang bày ra trước mắt. Một chiếc xe đạp rẽ ngang đám con nít bằng tiếng rao dài ngân nga: Ai đậu phụ nàoooo…. Ai đậu phụ điiiii…. Ở đây chẳng ai là không biết ông Đoàn, ông bán đậu phụ đã hơn 30 năm nay nên người ta gọi là ông Đoàn đậu. Cứ chiều chiều, ông đạp xe ra trung tâm thị xã lấy đầy đậu vào hai cái xô ầng ậng nước rồi lại trở về bán ở quanh xóm. Chiếc xe chống sét của ông bao năm qua ngày nào cũng thế, hai xô đậu buộc chắc hai bên treo trên chiếc đòn gánh. Trên yên sau, ông để một cái mẹt, dải lá chuối và bày những bìa đậu phụ trăng trắng mềm mềm, sau là phủ tấm vải màn mỏ…

Yêu xa không dành cho những trái tim yếu đuối

Cứ dặn lòng là đừng yêu và lấy chồng xa, yêu xa khổ lắm, lấy chồng xa còn khổ hơn. Nhưng chót thương rồi biết làm sao ta? Khi số phận run rủi cho chúng ta đi trên con đường để yêu một người ở nơi xa lắc, quay đầu không đành, bước tiếp lại thấy chênh vênh. Lúc này chúng ta chỉ còn một lựa chọn, đó là hãy mạnh mẽ để mà yêu, bởi yêu xa không dành cho những trái tim yếu đuối. Tuổi trẻ không đợi ai mãi, nó trôi qua nhanh lắm, người ta vẫn bảo: tôi sợ thứ tình yêu bòn rút tuổi thanh xuân của người con gái nhưng lại chẳng đi đến đâu. Ừ có thể yêu xa là kiểu tình yêu như vậy, mong manh vô định không thấy bến bờ, chỉ thấy bao nhiêu là bão giông trước mắt. Biết là bão giông nhưng sao người ta cứ căng buồm vượt sóng? Đó là vì sức mạnh của tình yêu luôn mang cho người ta hy vọng rằng vượt qua những sóng gió này, chúng ta sẽ đến được bến bờ hạnh phúc, vậy nên hãy mạnh mẽ để mà yêu. Mắc yêu rồi thì yêu thôi.


Hãy yêu xa đi cho biết vì cuộc đời mấy ai được một lần yêu xa. Sau này khi chúng ta già, bồi …

Sưu tầm - Nhà thơ Phạm Tiến Duật - Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng

Ông sinh cuối Canh Thìn (1940) đầu Tân Tỵ (1941) ở một làng nhỏ vùng trung du Phú Thọ. Ông gọi đấy là xứ đồng rừng. Ta là dân đồng rừng, những lúc cao hứng ông thường vỗ vai tôi bảo thế. Từ Ðồng Bở làng ông đến thôn Chu Hưng, nơi sinh ra Lưu Quang Vũ, đi bộ chỉ vài giờ. Tạo hóa khéo sắp đặt, một vùng rừng đồi mấy chục cây số vuông, đầy ắp kỷ niệm kháng chiến, đã sinh ra hai nhà thơ xuất chúng - một say mê, đằm thắm, hào hoa; một thông minh, sắc sảo, độc đáo. Lưu Quang Vũ viết về Phú Thọ nhiều. Tập Hương cây của ông thơm ngát hương vị trung du. Có những câu thơ hay và đẹp lạ lùng: Ðèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa/Sương mịt mờ trước cửa thấy em đâu. Phạm Tiến Duật ít viết về quê mình. Tôi hỏi vì sao, ông trả lời: Tất cả vốn liếng Phú Thọ anh mang vào Trường Sơn hết. Tôi nghĩ, ông nói đúng. Nếu không có vốn liếng đồng rừng làm sao ông có thể nhanh chóng hòa nhập và gắn bó máu thịt với Trường Sơn đến thế. Ông điểm danh cây rừng như điểm danh những người lính: Thân thẳng cây chò, cành ngan…

Truyện ngắn - Chuồn chuồn tre

Tôi chưa từng đến thăm làng Thạch Xá, xóm chùa Tây Phương để tận mắt xem những nghệ nhân làm ra những con chuồn chuồn tre dân dã nhưng đầy tinh tế. Nhưng chẳng cần phải đến tận nơi tôi đã mê mẩn món đồ chơi này ngay từ lần đầu tiên đặt nó lên đầu ngón tay trỏ của mình. Kì lạ như một phép màu, con chuồn chuồn cứ chập chờn trước gió không bay mà cũng chẳng rơi, nó cứ bám chặt lấy đầu ngón tay, có lẽ không muốn xa rời giống như con Chuồn chuồn tôi sắp kể ngay đây...


Năm học lớp 3 trường làng, Hà được cô giáo xếp ngồi cạnh một học sinh yếu để giúp bạn học tập. Ngày đó, kì nào, năm nào Hà cũng đứng đầu trong bảng vàng danh dự, bố mẹ Hà tự hào lắm về đứa con gái bé bỏng. Hà có đôi mắt bồ câu đen láy và đôi môi chúm chím, cái vẻ đẹp trong sáng của một cô bé cứ theo theo Hà mãi cho đến khi cô 20 tuổi hoặc lâu hơn thế nữa, vẫn đôi mắt vẫn nụ cười đó, cho dù có 50, 70 năm nữa có khi người ta vẫn nhận ra đó là Hà... Toàn đã nghĩ như thế, Toàn chính là người được cô giáo xếp chỗ ngồi cạnh Hà. Khác…

Thơ gửi về trường xưa

Nắng mùa hè vương áo ai màu trắng Mưa vội vàng thấm đẫm kỉ niệm xưa Dòng lưu bút đã kịp viết hay chưa Mà bằng lăng sao đổi màu nhanh quá.
Mới hôm nào cây khô cành lá Nay sắc đỏ đã ngát một phương trời Cánh phượng rơi chứa bao niềm mong ước Nay phai rồi sắc thắm tuổi mộng mơ.
Mai này con trở lại trường xưa Kỉ niệm ngủ quên ùa về theo cơn gió Làm sao quên dáng thầy trên bục giảng Những chiều hè áo ướt đẫm công lao.
Nhớ khóm trúc xanh rì rào cùng gió Nép bên tre ngà như dáng em thơ Nhớ bóng hình ai thân thương quá Nụ hoa nào vẫn trong cuốn sổ tay.
Nhớ khoảng trời phủ bóng mây bay Vẫn lung linh những sắc hoa mùa hạ Đây đại vàng, kia bóng hoa phượng đỏ Rợp góc trời sắc tím cánh bằng lăng.
Nhớ sương đêm đọng ướt hành lang vắng Mắt ai chờ mong quá khứ về thương Nhớ kỉ niệm một thời ta ngây dại Nhớ những ước mơ đã lạc chốn nào.
Mưa tháng năm chẳng nói lời chào Đã phai nhòa những dòng lưu bút Thời gian trôi cứ nhanh từng phút Kỉ niệm xưa chẳng kịp theo cùng Đành gửi lại vấn vương nỗi nhớ Nơi mái trường ấm áp một miền thươ…