Chuyển đến nội dung chính

Sưu tầm - Bức thư tạm biệt cuộc sống của chàng trai 24 tuổi

24 tuổi, nhưng tôi đã chọn cho mình chiếc cà vạt cuối cùng. Đó sẽ là chiếc cà vạt mà tôi sẽ đeo trong tang lễ của chính mình vài tháng tới kể từ giờ phút này. Có lẽ nó không hợp lắm với bộ cánh, nhưng tôi nghĩ nó sẽ rất hoàn hảo cho một dịp như thế này.

Chuẩn đoán mắc ung thư đến quá muộn màng để tôi có được dù chỉ là chút hy vọng mỏng manh về một cuộc sống lâu dài hơn thế. Nhưng tôi nhận ra rằng, điều ý nghĩa nhất của cái chết là nhờ nó ta sống tốt hơn trước khi rời thế giới. Cách tôi đã sống trước nay, sự tồn tại của tôi hay đúng hơn là sự mất mát này sẽ chẳng thành vấn đề bởi tôi đã sống mà chưa làm được điều gì thực sự có ý nghĩa lớn lao cả.
Tôi đã để quá nhiều thứ xâm chiếm lấy tâm trí. Và chỉ sau những lần loại bỏ bớt những thứ ấy, tôi mới thấy được rõ ràng rằng điều gì thực sự quan trọng. Vì thế, tôi viết cho các bạn những dòng này và cũng vì bản thân tôi nữa, mang lại điều gì đó bằng sự sẻ chia những điều tôi đã nhận ra về cuộc sống:
- Đừng lãng phí thời gian vào công việc mà bạn không có hứng thú. Bởi bạn sẽ không thể thành công nếu làm một việc mà bạn không thích. Lòng kiên nhẫn, niềm đam mê và sự cống hiến chỉ đến dễ dàng khi bạn yêu điều mình đang làm.
- Sợ ý kiến của người khác là ngu ngốc. Sợ hãi sẽ làm suy yếu và khiến bạn bị tê liệt. Càng bỏ mặc, nỗi sợ hãi sẽ càng lớn dần và khiến bạn trở nên tồi tệ từng ngày cho đến khi bạn chẳng còn gì khác ngoài cái vỏ bọc của chính mình. Hãy lắng nghe và đi theo tiếng gọi từ bên trong tâm hồn bạn. Có thể vài người sẽ cho rằng bạn điên rồ, những cũng sẽ có những người xem bạn như một huyền thoại.
- Hãy làm chủ cuộc đời bạn. Có trách nhiệm với những gì xảy ra với mình. Hạn chế những thói quen xấu và sống một cuộc sống lành mạnh. Hãy tìm một môn thể thao mà bạn có hứng thú và cố gắng đừng trì hoãn. Hãy để cuộc sống được “tạo dáng” bằng những quyết định của chính bạn chứ không phải ai khác.
- Hãy đánh giá cao những người xung quanh bạn. Bạn bè và người thân sẽ luôn luôn là nguồn sức mạnh động viên và tình yêu vô tận. Bạn sẽ chỉ thực sự nhận ra điều đó nếu bạn đánh mất họ.
Thật khó có thể diễn tả hết được những cảm nhận của tôi về ý nghĩa của những điều này, nhưng tôi mong rằng bạn sẽ lắng nghe một người đang trải nghiệm những khoảnh khắc giá trị nhất của cuộc đời.
Tôi không buồn vì tôi hiểu rằng những ngày cuối đời với tôi đang trở nên ý nghĩa biết bao. Điều tôi luyến tiếc là mình sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy tất cả những điều tuyệt vời sẽ xảy ra sắp tới như sáng tạo của AI, hay dự án mới của Elon Musk. Tôi cũng hy vọng chiến tranh tại Syria và Ukraine sẽ sớm có hồi kết.
Chúng ta quan tâm nhiều đến sức khỏe và sự nguyên vẹn của cơ thể nhưng cho đến khi lìa đời, chúng ta không nhận ra rằng cơ thể chẳng khác gì hơn một chiếc hộp - một gói bưu kiện chứa đựng tính cách, suy nghĩ, niềm tin và những dự định để giao đến cho Thế giới này. Nếu không thứ gì trong chiếc hộp có thể thay đổi Thế giới, thì nó có biến mất hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa. Tôi tin rằng tất cả chúng ta đều có khả năng tiềm tàng, nhưng để nhận ra được điều đó, bạn cần có lòng dũng cảm.
Hoặc tự thả trôi trong dòng đời được tạo nên bởi những hoàn cảnh mà mỗi ngày, mỗi giờ không bao giờ giữ nguyên một chỗ. Hoặc chiến đấu cho những gì bạn tin tưởng và viết nên câu chuyện vĩ đại trong trang sách cuộc đời mình. Tôi hy vọng bạn lựa chọn đúng.
Hãy để lại điều gì đó cho đời. Hãy sống một cuộc sống có ý nghĩa, bất cứ điều gì tạo nên con người bạn thì hãy tiến về phía đó. Nơi chúng ta ra đi là một mảnh đất tuyệt đẹp, nơi mọi thứ đều có thể dù chúng ta không thể mãi sống. Cuộc sống của mỗi người chỉ là một tia sáng ngắn ngủi trong hành tinh Trái Đất nhỏ bé và đẹp đẽ, thứ tia sáng bay với vận tốc đáng kinh ngạc tới bóng tối vô tận trong vũ trụ sâu thẳm. Vì vậy, hãy tận hưởng khoảng thời gian quý giá ấy với lòng đam mê. Hãy khiến nó trở nên thi vị và đáng sống.
Cảm ơn các bạn!”

Theo Tri Thức Trẻ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…