Chuyển đến nội dung chính

Truyện ngắn - Chuồn chuồn tre

Tôi chưa từng đến thăm làng Thạch Xá, xóm chùa Tây Phương để tận mắt xem những nghệ nhân làm ra những con chuồn chuồn tre dân dã nhưng đầy tinh tế. Nhưng chẳng cần phải đến tận nơi tôi đã mê mẩn món đồ chơi này ngay từ lần đầu tiên đặt nó lên đầu ngón tay trỏ của mình. Kì lạ như một phép màu, con chuồn chuồn cứ chập chờn trước gió không bay mà cũng chẳng rơi, nó cứ bám chặt lấy đầu ngón tay, có lẽ không muốn xa rời giống như con Chuồn chuồn tôi sắp kể ngay đây...



Năm học lớp 3 trường làng, Hà được cô giáo xếp ngồi cạnh một học sinh yếu để giúp bạn học tập. Ngày đó, kì nào, năm nào Hà cũng đứng đầu trong bảng vàng danh dự, bố mẹ Hà tự hào lắm về đứa con gái bé bỏng. Hà có đôi mắt bồ câu đen láy và đôi môi chúm chím, cái vẻ đẹp trong sáng của một cô bé cứ theo theo Hà mãi cho đến khi cô 20 tuổi hoặc lâu hơn thế nữa, vẫn đôi mắt vẫn nụ cười đó, cho dù có 50, 70 năm nữa có khi người ta vẫn nhận ra đó là Hà... Toàn đã nghĩ như thế, Toàn chính là người được cô giáo xếp chỗ ngồi cạnh Hà. Khác hoàn toàn với Hà, Toàn là một thằng bé gầy gò, da đen nhẻm, mái tóc mọc lưa thưa, khuôn mặt hốc hác và luôn nói ngọng dấu ngã thành dấu sắc hoặc hỏi. Toàn không biết quê hương gốc gác của nó ở đâu, nhưng sinh ra và lớn lên ở vùng quê miền Bắc , mọi người vẫn nói giọng bắc mà chỉ riêng Toàn cứ nặng tiếng địa phương mà chính nó cũng không biết đó là vùng miền nào, chẳng ra nam cũng không ra bắc. Toàn luôn bị điểm kém trong môn tập đọc, và... tất cả các môn. Chính vì thế hai đứa nhỏ được xếp ngồi cùng nhau.

Sinh ra trong một gia đình nghèo, ba mất sớm, nhà chỉ có hai mẹ con và mảnh ruộng cùng với một cây táo. Nhà Toàn nghèo lắm, nhưng nó còn quá nhỏ để nhận ra sự nghèo khổ trên gương mặt mẹ nó, quá nhỏ để nhận ra mẹ nó thường mua rất ít thức ăn và lời nói dối của mẹ rằng mẹ ăn rồi! Các nhà trong làng cũng không giàu có gì nhưng vẫn hơn nhà nó, ít ra người ta vẫn mua đủ quần áo cho con cái mặc đi học và nhất là mùa đông, nhưng mẹ nó thì không. Mùa đông đến, nó không có áo ấm, nó mặc dễ đến 10 cái ái mỏng mùa hè, áo ngắn tay bên trong, dài tay bên ngoài, mùa đông đến trông nó béo hơn hẳn mùa hè. Có lần mẹ nó mang về một chiếc quần được ai cho để nó mặc đi học, quần rộng quá mà nó không có chiếc thắt lưng nào, sáng ra đi học mẹ nó kiếm cho một đoạn dây dứa để luôn qua con đỉa mà buộc lại... Nó thiếu thốn mọi thứ so với chúng bạn. Mẹ nó biết thế nhưng rầu lắm vì bà chẳng thể làm gì khá hơn. Số bà khổ ngay từ khuôn mặt, bà xấu, xấu lắm, không đẹp như cái tên Đỗ Quyên của bà, mới trên dưới 40 mà da bà nhăn nheo, đen sạm vì nắng gió, đôi mắt cứ mơ hồ như chính cuộc đời bà vậy, gò mà cao và hàm răng vẩu khiến bà mãi mới lấy được chồng. Ngoài 30 tuổi bà mới lấy chồng, khi Toàn được 3 tuổi thì ba nó mất vì tai nạn, một mình bà đằng đẵng nuôi con. Bà tủi lắm, một mình nặng gánh nuôi con, vừa làm cha, vừa làm mẹ, mái nhà đêm mưa nào cũng dột, bà chắt chiu mãi mà chẳng đủ tiền để mướn người ta sửa. Bà đành ngậm ngùi mong ngày nào đó Toàn lớn nó sẽ giúp mẹ sửa mái nhà.

......

Hà sinh ra trong một gia đình có điều kiện, khác hẳn với Toàn, bố là thương nhân, mẹ làm bác sĩ, Hà là con một được chiều chuộng vô cùng. Sinh ra và lớn lên ở vùng quê nhưng chưa một lần nó phải lội xuống bùn cấy lúa. Cũng chưa từng biết mùi lội sông suối bắt cá mò cua. Với nó cuộc sống vương giả quả là tuyệt vời khi khắp phòng nó đầy những đồ chơi mà chúng bạn thèm muốn cũng không có được. Nhưng sao nó vẫn thấy thiếu một thứ gì, có chăng là một người bạn thật sự. May mắn thay khi Toàn đến với nó, nó không cần Toàn phải cho nó đồ chơi hay mua quà vặt, vả lại việc nó nhắc bài cho Toàn chỉ là chuyện nhỏ, vậy nên nó yêu cầu Toàn, nếu có trò gì hay thì kéo nó theo với.
Thế là những buổi chiều, hai đứa trẻ thơ thẩn trên ngọn đồi gần nhà tìm hái cỏ mật mang về phơi khô rồi cắt nhỏ làm túi thơm. Mùa sen đến, hai đứa thích thú hái lá sen và đổ nước vào, không biết điều kì diệu nào đã khiến thứ chất lỏng quen thuộc ấy bỗng trở thành một con vật tinh ranh chạy tới chạy lui trong lòng lá sen mà không sao bắt được. Có những buổi chiều muộn chờ người ta đi làm đồng về hết, chúng vặt trộm đài sen mang về chia nhau từng hạt xanh xanh tim tím rồi quảng đài sen đi một nơi thật xa để không ai tìm thấy, không ai biết đến sự hiện diện của chúng trên cõi đời này. Những buổi chiều khác, hai đứa rủ nhau đi tìm cỏ gà về trọi. Tìm cỏ may về làm phi tiêu ném vào tấm áo, rồi đến cuối buổi tha hồ nhặt sạch những chiếc rằm gai. Rủ nhau đi tìm quả ké, quả móc mang đến lớp trêu các bạn, hay đi kiếm gai bồ kết về chọc vào giấy tập viết chữ nổi. Có khi hai đứa lại kéo nhau đến rừng bạch đàn nhặt thật nhiều quả bạch đàn bé li ti về làm cù xoay, hay làm những chiếc kem ốc quế bé tí teo. Nhặt đầy những quả keo, quả phượng về chơi đồ hàng. Hôm nào đói bụng, chúng rủ nhau lên rừng hái sim, hái cho thật nhiều thật đầy chiếc mũ rồi ăn cho đến khi tím lưỡi thì thôi. Lên rừng có nhiều thức quà lắm, không thích hái sim thì hái dâu rừng, không thì mâm xôi hay táo dại. Khi nào ngại đi xa thì chúng rủ nhau đi khắp các cây bàng trong làng khi mùa thu đến để nhặt thật nhiều bàng chín, mang về ghì ra lấy nhân ăn bùi bùi thơm thơm. Mùa hè đến, hai đứa trẻ cùng chúng bạn không quên hái hoa phượng ép vào vở làm cánh bướm, lấy đài hoa làm móng tay giả, và tất nhiên lấy nhị non để chọi gà. Mùa thu đến Toàn lại hái cho Hà những chùm hoa sữa mang về thơm nức phòng khi trời tối. Mùa đông chúng rủ nhau đi hái hạt chi chi, hay nhặt những chùm xác hoa sữa ra bờ sông ngồi thổi để chúng bay đi như những cánh bồ công anh. Cứ thế rồi mùa sấu, mùa sung, mùa trứng cá, mùa dâu da xoan như những đốm lửa đỏ thắm cả góc trời, mùa hoa đồng nội, mùa hoa gạo, mùa bon bon, hai đứa trẻ cứ trải qua từng mùa và bên nhau êm đềm như thế.
Nhưng chẳng ai có thể chống lại được thời gian, chẳng ai có thể miễn cưỡng được sự trưởng thành....

<Trích "Chuồn chuồn tre">


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi đáp 2010

Buổi tối cuối cùng của năm 2019, mình quyết định không đi Countdown mà dành khoảng lặng cho bản thân để nhìn lại 10 năm qua, con người và cuộc sống của mình đã thay đổi như thế nào.
Mùa thu năm 2009, mình hồi hộp tìm tên Vũ Thúy Linh trong 8 tờ giấy A4 trên bảng tin để xem được vào lớp nào của trường Chu Văn An. Mình bắt đầu từ danh sách lớp A8 vì nghĩ với nguyện vọng ban KHXH và cơ bản thì đó hẳn sẽ là lựa chọn phù hợp. Nhưng mình tìm hoài tìm mãi ở khắp các lớp mà không ra, cuối cùng tên mình nằm lưng chừng trong danh sách lớp A1. Mình khá bất ngờ, khó hiểu nhưng vẫn vui vui vì mình được vào lớp chọn ban KHTN, nhưng mình không biết rằng 3 năm sau đó là gánh nặng, là áp lực, stress và lạc lối khi bị "ngồi nhầm lớp". Nhưng trải qua 3 năm, mình nhận ra rằng: cho dù bị ném vào hoàn cảnh tệ thế nào, mình không chỉ sống sót mà còn biết cách khiến mình trở nên đặc biệt.
Đầu đông năm 2010, mình và con bạn thân bùng buổi học thêm Vật lí để đến cửa hiệu đàn để mang về cây guitar mơ ướ…

Review sách - Tiệm sách cơn mưa - Câu chuyện của những ước mơ

Từ khi bé xíu chúng ta đều được dặn dò hãy luôn mang theo ước mơ nhưng chẳng mấy ai giữ được nó cho tới lúc trưởng thành. Những thực tại phũ phàng, những bộn bề cuộc sống, và những khối óc thực tế đã đè bẹp trước khi chúng được chắp cánh bay đi. Vậy có cách nào để tìm lại chúng không?
Cho đến giờ tôi vẫn không biết làm cách nào để tìm lại những gì đã mất, nhưng tôi biết cách để tạo ra chúng một lần nữa. Đó là khi tôi hiểu ước mơ có sức mạnh lớn thế nào, nó có thể tái sinh tâm hồn, thay đổi tư duy và khiến trái tim có thêm nhiều nhiệt huyết và sức mạnh. 
Giống như cô bé Ruko trong câu chuyện "Tiệm sách cơn mưa" đã dùng sức mạnh của ước mơ để cứu không chỉ tiệm sách và những hạt giống kể chuyện mà còn cứu cả những ước mơ còn dang dở của mọi người. Nhưng điều quan trọng nhất, Ruko đã thay đổi chính mình sau một hành trình dài và khó tin, từ một cô bé nhút nhát, có phần ganh tị với em gái của mình nhưng cuối câu chuyện Ruko đã trở thành một cô bé dũng cảm, biết yêu thương, ước mơ …

Review Sách - Mắt Biếc - Bản giao hưởng của nỗi buồn bất tận

Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người... Đời người trôi qua nhanh như những nốt nhạc, chỉ một lần lỡ nhịp là cả đời đã lạc mất nhau. Tôi chưa từng chứng kiến tình yêu nào tha thiết, đậm sâu, thầm lặng và cao thượng như tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan - cô gái có đôi mắt biếc đã hút hồn Ngạn trong những năm tháng tuổi thơ và những khoảnh khắc khi trưởng thành. "Những điều đó xảy đến một cách tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà chẳng hiểu vì sao"
Với tôi, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan là một tình yêu đẹp không tì vết. Nhưng chỉ tiếc rằng câu chuyện tình chỉ vang lên bằng những tiếng đàn tình tang nặng trĩu nỗi lòng của Ngạn. 

Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi

Chợt tôi chợt nhớ đến truyện ngắn "Nhà Cổ" của Nguyễn Ngọc Tư. Có đoạn mở đầu rằng "…