Chuyển đến nội dung chính

Truyện ngắn - Đợi mùa hoa đồng nội

....

Rồi một mùa hoa đồng nội nữa lại tới, những cánh bướm bạt ngàn cũng không mang nổi bước chân Khoa trở về. Nỗi nhớ đau xé lòng chẳng thể nguôi ngoai, Mai nhớ lại những buổi chiều cùng Khoa dạo bước bên bờ đê, Mai nói khi nào anh đi thì những cánh bướm này cũng đi. Thế mà chẳng ai ngờ được những cánh bướm trắng mang anh đi khỏi nhưng không quay về nữa, anh đi để lại bao chiếc rằm gai cứ cào xé một tâm tình mãi chẳng thể nguôi ngoai… Mùa này sang mùa khác, những cánh hoa đồng nội vẫn nở trắng cả cánh đồng, rồi cuối mùa chỉ còn trơ lại những chiếc nhị gai, chẳng lỡ chọc vào nghe nhói ở tay mà buốt ở tim…

Từ ngày Miền học đại học, nó đã quen dần với cuộc sống thành thị và ít nhớ nhà hơn, lâu lâu nó mới về quê một lần, cứ mỗi dịp nó về, hai chị em Miền và Mai lại kéo nhau ra cái võng mắc dưới giàn hoa giấy cạnh bờ ao, ngồi nói chuyện vu vơ như ngày xưa, nào chuyện công việc, học hành, cuộc sống nơi đô thị khác xa với nông thôn như thế nào. Rồi chị Mai hỏi Miền, sắp học xong rồi, em tính sẽ ở đâu:

 Tất nhiên ở Hà Nội rồi, về đây làm gì chị, mảnh đất quê nghèo xơ xác cái gì cũng thiếu thốn sao sống nổi. Ở Hà Nội thích hơn nhiều chị ạ!

Cái sự thản nhiên của Miền như một nhát dao cứa vào vết thương chưa lành của Mai. Nhớ năm nào Miền nói với Mai nhất định nó sẽ về quê, về còn ở với mẹ, thế mà sau vài năm sống ở thành phố, nó đã trở thành người thành thị mất rồi. Mai giật mình nhìn Miền, Miền không con cái vẻ thôn quê chất phác nữa, mái tóc nhuộm, uốn xoăn, cách ăn mặc cũng khác thấy sao lạ quá. Bỗng Mai thấy mắt cay cay, nước mắt trực trào nhưng cố nén thấy nghẹn lại ở cổ khiến câu nói có phần lạc đi:

- Ừ, ở thành phố thích lắm, người ta đi rồi chẳng về đâu. Hà Nội vậy mà Sài Gòn cũng thế.

Miền nghe chị Mai nói mà thở dài, tối về nó mở cuốn sổ viết tiếp vào đó những câu thơ.

Đồng nội ơi! đồng nội à!
Hoa mang cánh trắng,
Biết mùa nào phai?
Nhị vàng đâu đó,
Khi nào thành gai?
Em mang tâm tình,
Của người con gái!
Anh ở nơi nao?
Nhớ chăng mùa đó?
Tâm tình bỏ ngỏ!
Đau nỗi vì ai?



Vũ Thúy Linh
Trích "Đợi mùa hoa đồng nội" - Tác phẩm dự thi Văn học tuổi 20 lần thứ VI

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…