Chuyển đến nội dung chính

Truyện ngắn - Ông Đoàn đậu

Từng khúc trắng xinh xinh
Ăn mát lòng mát dạ
Nào có phụ ai đâu
Sao gọi là đậu phụ ?

Nắng chiều đổ dài trên con ngõ nhỏ, bọn trẻ con đang rượt nhau chơi mô đồ cứu, những cái bóng loi choi, thoăn thoắt như những vật đen sì nhưng ầm ĩ, tiếng cười sằng sặc của đứa trẻ đang vui sướng vì né được đứa bạn, đứa thì hét toáng lên khi có bạn lao tới, đứa khác cứ cười, cười thành tiếng, cười to, cười vô thức trước cái sự vui đang bày ra trước mắt.
Một chiếc xe đạp rẽ ngang đám con nít bằng tiếng rao dài ngân nga: Ai đậu phụ nàoooo…. Ai đậu phụ điiiii….
Ở đây chẳng ai là không biết ông Đoàn, ông bán đậu phụ đã hơn 30 năm nay nên người ta gọi là ông Đoàn đậu. Cứ chiều chiều, ông đạp xe ra trung tâm thị xã lấy đầy đậu vào hai cái xô ầng ậng nước rồi lại trở về bán ở quanh xóm. Chiếc xe chống sét của ông bao năm qua ngày nào cũng thế, hai xô đậu buộc chắc hai bên treo trên chiếc đòn gánh. Trên yên sau, ông để một cái mẹt, dải lá chuối và bày những bìa đậu phụ trăng trắng mềm mềm, sau là phủ tấm vải màn mỏng lên trên cùng. Cứ thế ông đạp xe chầm chầm quanh các con ngõ nhỏ vừa đi vừa rao: Ai đậu phụ nàooo…

Bao nhiêu năm nay người ta nghe giọng ông quen thuộc quá, ngày nắng cũng như mưa ông đi bán đều đều, nhiều ngày mưa người ta làm biếng không đi chợ vì bảo đợi lát ông Đoàn qua đây mua bìa đậu phụ về ăn, đỡ phải đi ra chợ mắc mưa cho mệt. Ở chợ người ta cũng bán đầy ra đấy nhưng nhà ai đi chợ cũng mua thiếu món đậu và về nhà đợi mua của ông. Chẳng phải vì đậu phụ của ông ngon mà có lẽ người ta mua tình thương nhiều hơn là mua bìa đậu phụ. Vợ ông mất đã 20 năm nay, bà mất vì ung thư dạ dày, nhà ông nghèo quá chẳng có tiền mà chạy chữa, cứ để bà quay quắt như thế hơn một năm thì mất. Ngày bà còn khỏe, ông vẫn đi bán đậu, bà vẫn đan giỏ mây tre mang ra chợ bán, có thiếu thốn nhưng hai vợ chồng vẫn nuôi được ba đứa con. Người ta bảo thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn, giờ chỉ còn mình ông, tát sao nổi cái ao. 

Ngày đó hai vợ chồng đi làm, ba đứa nhỏ tuổi ăn tuổi học, cơm chỉ có rau, có cà, có đậu nhà cửa vẫn yên ấm lắm, vì cả nhà cứ lầm lũi mà thương nhau. Ông thương vợ nhưng cũng chẳng sắm sửa cho vợ được cái gì, nhà người ta thì mua này sắm nọ, ông thì 20 năm lấy vợ về chỉ sắm được một đôi hoa tai từ ngày cưới. Vợ ông không đeo, cất kĩ trong góc tủ, dặn sau này con bà đứa nào lấy chồng đầu tiên sẽ tặng cho nó làm của hồi môn. Thế mà chẳng có đứa nào được đôi hoa tai ấy, ngày bà bị bệnh, ông bán hoa tai, bán TV, ông bán cả cái đài băng thì vợ ông cản, bảo giữ lại mà nghe chứ TV bán rồi, sau này muốn nghe bài cải lương cũng chẳng có. Nghĩ thương vợ ốm, chẳng được chăm bẵm vật chất cho đầy đủ, giờ chỉ còn cái đài làm bạn tinh thần, ông đành giữ lại để vợ nghe. Nhìn quanh nhà chẳng còn gì để bán, ông giấu vợ con mang chiếc xe đạp ra ngoài hiệu bán lại cho người ta. Được một trăm ngàn, ông mua bát phở bò về cho vợ.
-         - Bà dậy ăn đi!
-         - Tiền đâu mà mua phở? – Bà thổn thức, trân trân nhìn bát phở mà tiếc mà thương.
Bà thương ông nhiều chẳng kém phần ông thương bà và các con. Bát phở ngon thật đấy, hít hà mùi hương đã dậy lòng rồi, mút từng sợi phở mà thấy nó cứ trôi tuồn tuột, trôi đến đâu thơm lòng đến đấy. Cái sự thương nhau của đôi vợ chồng san sẻ trong từng miếng phở. Phở ngon, nhưng được chưa nửa bát bà giả bộ no quá không ăn được bảo ông ăn đi. Ông cứ gạ bà ăn thêm vài thìa nữa, rồi ông lấy thìa xúc cho bà vài muôi, bà cứ đây đẩy, bảo: Tôi không ăn được nữa mà, ăn nữa tôi ói ra đây là phí cả bát phở đấy! Lúc đó ông mới thôi rồi bưng bát phở lên nhà.


Phở ngon thật, cả đời ông Đoàn được ăn phở hai lần. Lần đầu tiên, ba ông đi nghĩa vụ trở về, được vài đồng tích góp đưa con trai đi ăn phở bò. Cái hương vị phở lần đầu say đắm khiến cả hai ba con mê mẩn. Lần thứ hai là khi ông lấy vợ, ngày đó nhà ông mời khách ăn phở gà, nhà chỉ mổ gà thôi chứ không có bò để mổ, nhưng phở gà cũng thơm ngon đáo để, hơn nữa đó là bát phở trong ngày hạnh phúc nhất đời ông, cớ sao không ngon được chứ. Lần thứ ba là lần này đây, phở ngon nhưng thấy sao mà chát đắng quá, nó cay cực như cuộc đời ông và cả vợ ông, sao cuộc đời không để ông dắt vợ đi ăn phở vài lần nữa, ăn trong vui khỏe chứ không phải trong hoàn cảnh thế này. Vét hết những sợi phở, ông lấy cơm nguội đổ vào bát nước phở vẫn còn âm ấm. Ông ngồi xổm giữa nhà cạnh nồi cơm nguội chỏng chơ xì xụp húp đến cạn mới thôi. Ông chẳng biết khi đó vợ ông đứng đằng sau mép cửa buồng trông ra mà mắt cay xè...



Thúy Linh
Trích "Ông Đoàn đậu" - Tác phẩm dự thi Văn học tuổi 20 lần thứ VI

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cho ai đang chênh vênh trong tuổi trẻ

Tôi phải đi con đường nào? Cô muốn đi đâu? Tôi không biết! Thế thì cô đi con đường nào cũng vậy thôi!


Đây là đoạn hội thoại của cô gái Alice với chú mèo trong Xứ sở thần tiên, tuy ngắn ngủi nhưng nó đã thức tỉnh bao nhiêu người trong chúng ta? Đã bao giờ bạn dừng lại và tự hỏi, mình đang đi đâu trong hành trình của cuộc đời mình? Trong chúng ta có những người mất 4 năm đại học với một ngành nghề được ba mẹ định hướng. Chúng ta từ bỏ một công việc mình yêu thích nhưng kém phần ổn định để yên bề với một công việc nhàm chán có cái tên chung là biên chế. Thậm chí chúng ta mất đến một nửa cuộc đời để nhẫn nhịn một công việc sẽ cho mình và gia đình cuốn sổ hưu, để rồi những năm tháng cuối cùng của cuộc đời mới nuối tiếc vì đã chẳng làm được nhiều điều. Chắc chắn đã có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta cảm thấy nuối tiếc như thế, muốn làm một cái gì đó khác đi mà không đủ can đảm để thay đổi. Vậy làm sao để không phải day dứt hay nuối tiếc, chỉ có một cách là hãy đi đúng con đường. Làm sao…

Review sách - Good luck - Bí mật của may mắn *

Cuốn sách đi tìm sự may mắn hay nhất mọi thời đạiBan đầu Linh định tự mình review cuốn sách này nhưng thật sự sau khi đọc lại lời giới thiệu của nhà phát hành tại Việt Nam, Linh thấy chẳng có gì cho mình nói nữa. Nên bài viết này, mình xin phép trích lại lời giới thiệu cuốn sách của First News (có chỉnh sửa).
Good luck - Bí mật của may mắn là cuốn sách nổi tiếng và đọc đáo nhất được Nhà Xuất Bản Jossey-Bass xuất bản tháng 9.2004. Câu chuyện trong Good luck - Bí mật của may mắn hấp dẫn như câu chuyện thần thoại với những chân lý thực tế và vĩnh hằng của cuộc sống, mang lại cho người đọc niềm tin, hy vọng, những trải nghiệm quý báu, đồng thời lý giải tại sao một số người người luôn gặp được may mắn trong khi những người khác lại không gặp. Cuốn sách đã mang đến cho đọc giả một cái nhìn thú vị và sâu sắc về việc thay đổi những điều kiện cần thiết để tạo ra và duy trì sự may mắn trong cuộc đời chúng ta...
Cuốn sách mang đến một câu chuyện lạ thường hướng độc giả đến một bài học vô cùng giá t…

[Truyện ngắn] Bóng cây vẫn đứng đợi em về

Em à, những đợt không khí lạnh không còn nữa, thi thoảng trời hửng nắng giữa mùa đông làm lòng anh vui rộn rã. Hôm qua cũng một ngày hửng nắng như vầy, anh đã đi quanh một vòng thị trấn, vu vơ, lượn lờ mà chẳng biết đi đâu. Em biết không thị trấn của chúng mình bây giờ đã đầy sắc hồng của hoa đào, xanh xanh vàng vàng của những chậu quất, và trăm màu sắc của ngàn đóa hoa. À thì ra Tết đã về gần lắm rồi, còn em, em đã sắp về tới nhà chưa? Anh mong em về từng ngày còn hơn cả trẻ con mong Tết, ngày em về anh sẽ đứng đợi rất lâu ở sân bay, tay anh sẽ cầm một bó đào dăm tặng em, còn bánh chưng thì chắc ở nhà đang nấu đợi em về. Trên đường về nhà chúng mình sẽ ríu rít kể xem đã chuẩn bị Tết được những gì, anh và em đã mua quà gì cho nhau và cho bố mẹ. Bố mẹ anh hẳn cũng đang mong em về chẳng kém gì anh đâu. Nghĩ đến đây lòng anh lại dâng lên cảm giác hồi hộp, háo hức ngập tràn khó tả. Anh lại đếm từng ngày, từng ngày, cứ mỗi tối anh lại xé đi tờ lịch mà không cần chờ qua ngày mới. Anh cứ xé từng…