Chuyển đến nội dung chính

Truyện ngắn - Ông Đoàn đậu

Từng khúc trắng xinh xinh
Ăn mát lòng mát dạ
Nào có phụ ai đâu
Sao gọi là đậu phụ ?

Nắng chiều đổ dài trên con ngõ nhỏ, bọn trẻ con đang rượt nhau chơi mô đồ cứu, những cái bóng loi choi, thoăn thoắt như những vật đen sì nhưng ầm ĩ, tiếng cười sằng sặc của đứa trẻ đang vui sướng vì né được đứa bạn, đứa thì hét toáng lên khi có bạn lao tới, đứa khác cứ cười, cười thành tiếng, cười to, cười vô thức trước cái sự vui đang bày ra trước mắt.
Một chiếc xe đạp rẽ ngang đám con nít bằng tiếng rao dài ngân nga: Ai đậu phụ nàoooo…. Ai đậu phụ điiiii….
Ở đây chẳng ai là không biết ông Đoàn, ông bán đậu phụ đã hơn 30 năm nay nên người ta gọi là ông Đoàn đậu. Cứ chiều chiều, ông đạp xe ra trung tâm thị xã lấy đầy đậu vào hai cái xô ầng ậng nước rồi lại trở về bán ở quanh xóm. Chiếc xe chống sét của ông bao năm qua ngày nào cũng thế, hai xô đậu buộc chắc hai bên treo trên chiếc đòn gánh. Trên yên sau, ông để một cái mẹt, dải lá chuối và bày những bìa đậu phụ trăng trắng mềm mềm, sau là phủ tấm vải màn mỏng lên trên cùng. Cứ thế ông đạp xe chầm chầm quanh các con ngõ nhỏ vừa đi vừa rao: Ai đậu phụ nàooo…

Bao nhiêu năm nay người ta nghe giọng ông quen thuộc quá, ngày nắng cũng như mưa ông đi bán đều đều, nhiều ngày mưa người ta làm biếng không đi chợ vì bảo đợi lát ông Đoàn qua đây mua bìa đậu phụ về ăn, đỡ phải đi ra chợ mắc mưa cho mệt. Ở chợ người ta cũng bán đầy ra đấy nhưng nhà ai đi chợ cũng mua thiếu món đậu và về nhà đợi mua của ông. Chẳng phải vì đậu phụ của ông ngon mà có lẽ người ta mua tình thương nhiều hơn là mua bìa đậu phụ. Vợ ông mất đã 20 năm nay, bà mất vì ung thư dạ dày, nhà ông nghèo quá chẳng có tiền mà chạy chữa, cứ để bà quay quắt như thế hơn một năm thì mất. Ngày bà còn khỏe, ông vẫn đi bán đậu, bà vẫn đan giỏ mây tre mang ra chợ bán, có thiếu thốn nhưng hai vợ chồng vẫn nuôi được ba đứa con. Người ta bảo thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn, giờ chỉ còn mình ông, tát sao nổi cái ao. 

Ngày đó hai vợ chồng đi làm, ba đứa nhỏ tuổi ăn tuổi học, cơm chỉ có rau, có cà, có đậu nhà cửa vẫn yên ấm lắm, vì cả nhà cứ lầm lũi mà thương nhau. Ông thương vợ nhưng cũng chẳng sắm sửa cho vợ được cái gì, nhà người ta thì mua này sắm nọ, ông thì 20 năm lấy vợ về chỉ sắm được một đôi hoa tai từ ngày cưới. Vợ ông không đeo, cất kĩ trong góc tủ, dặn sau này con bà đứa nào lấy chồng đầu tiên sẽ tặng cho nó làm của hồi môn. Thế mà chẳng có đứa nào được đôi hoa tai ấy, ngày bà bị bệnh, ông bán hoa tai, bán TV, ông bán cả cái đài băng thì vợ ông cản, bảo giữ lại mà nghe chứ TV bán rồi, sau này muốn nghe bài cải lương cũng chẳng có. Nghĩ thương vợ ốm, chẳng được chăm bẵm vật chất cho đầy đủ, giờ chỉ còn cái đài làm bạn tinh thần, ông đành giữ lại để vợ nghe. Nhìn quanh nhà chẳng còn gì để bán, ông giấu vợ con mang chiếc xe đạp ra ngoài hiệu bán lại cho người ta. Được một trăm ngàn, ông mua bát phở bò về cho vợ.
-         - Bà dậy ăn đi!
-         - Tiền đâu mà mua phở? – Bà thổn thức, trân trân nhìn bát phở mà tiếc mà thương.
Bà thương ông nhiều chẳng kém phần ông thương bà và các con. Bát phở ngon thật đấy, hít hà mùi hương đã dậy lòng rồi, mút từng sợi phở mà thấy nó cứ trôi tuồn tuột, trôi đến đâu thơm lòng đến đấy. Cái sự thương nhau của đôi vợ chồng san sẻ trong từng miếng phở. Phở ngon, nhưng được chưa nửa bát bà giả bộ no quá không ăn được bảo ông ăn đi. Ông cứ gạ bà ăn thêm vài thìa nữa, rồi ông lấy thìa xúc cho bà vài muôi, bà cứ đây đẩy, bảo: Tôi không ăn được nữa mà, ăn nữa tôi ói ra đây là phí cả bát phở đấy! Lúc đó ông mới thôi rồi bưng bát phở lên nhà.


Phở ngon thật, cả đời ông Đoàn được ăn phở hai lần. Lần đầu tiên, ba ông đi nghĩa vụ trở về, được vài đồng tích góp đưa con trai đi ăn phở bò. Cái hương vị phở lần đầu say đắm khiến cả hai ba con mê mẩn. Lần thứ hai là khi ông lấy vợ, ngày đó nhà ông mời khách ăn phở gà, nhà chỉ mổ gà thôi chứ không có bò để mổ, nhưng phở gà cũng thơm ngon đáo để, hơn nữa đó là bát phở trong ngày hạnh phúc nhất đời ông, cớ sao không ngon được chứ. Lần thứ ba là lần này đây, phở ngon nhưng thấy sao mà chát đắng quá, nó cay cực như cuộc đời ông và cả vợ ông, sao cuộc đời không để ông dắt vợ đi ăn phở vài lần nữa, ăn trong vui khỏe chứ không phải trong hoàn cảnh thế này. Vét hết những sợi phở, ông lấy cơm nguội đổ vào bát nước phở vẫn còn âm ấm. Ông ngồi xổm giữa nhà cạnh nồi cơm nguội chỏng chơ xì xụp húp đến cạn mới thôi. Ông chẳng biết khi đó vợ ông đứng đằng sau mép cửa buồng trông ra mà mắt cay xè...



Thúy Linh
Trích "Ông Đoàn đậu" - Tác phẩm dự thi Văn học tuổi 20 lần thứ VI

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…