Chuyển đến nội dung chính

Truyện ngắn - Ông Đoàn đậu

Từng khúc trắng xinh xinh
Ăn mát lòng mát dạ
Nào có phụ ai đâu
Sao gọi là đậu phụ ?

Nắng chiều đổ dài trên con ngõ nhỏ, bọn trẻ con đang rượt nhau chơi mô đồ cứu, những cái bóng loi choi, thoăn thoắt như những vật đen sì nhưng ầm ĩ, tiếng cười sằng sặc của đứa trẻ đang vui sướng vì né được đứa bạn, đứa thì hét toáng lên khi có bạn lao tới, đứa khác cứ cười, cười thành tiếng, cười to, cười vô thức trước cái sự vui đang bày ra trước mắt.
Một chiếc xe đạp rẽ ngang đám con nít bằng tiếng rao dài ngân nga: Ai đậu phụ nàoooo…. Ai đậu phụ điiiii….
Ở đây chẳng ai là không biết ông Đoàn, ông bán đậu phụ đã hơn 30 năm nay nên người ta gọi là ông Đoàn đậu. Cứ chiều chiều, ông đạp xe ra trung tâm thị xã lấy đầy đậu vào hai cái xô ầng ậng nước rồi lại trở về bán ở quanh xóm. Chiếc xe chống sét của ông bao năm qua ngày nào cũng thế, hai xô đậu buộc chắc hai bên treo trên chiếc đòn gánh. Trên yên sau, ông để một cái mẹt, dải lá chuối và bày những bìa đậu phụ trăng trắng mềm mềm, sau là phủ tấm vải màn mỏng lên trên cùng. Cứ thế ông đạp xe chầm chầm quanh các con ngõ nhỏ vừa đi vừa rao: Ai đậu phụ nàooo…

Bao nhiêu năm nay người ta nghe giọng ông quen thuộc quá, ngày nắng cũng như mưa ông đi bán đều đều, nhiều ngày mưa người ta làm biếng không đi chợ vì bảo đợi lát ông Đoàn qua đây mua bìa đậu phụ về ăn, đỡ phải đi ra chợ mắc mưa cho mệt. Ở chợ người ta cũng bán đầy ra đấy nhưng nhà ai đi chợ cũng mua thiếu món đậu và về nhà đợi mua của ông. Chẳng phải vì đậu phụ của ông ngon mà có lẽ người ta mua tình thương nhiều hơn là mua bìa đậu phụ. Vợ ông mất đã 20 năm nay, bà mất vì ung thư dạ dày, nhà ông nghèo quá chẳng có tiền mà chạy chữa, cứ để bà quay quắt như thế hơn một năm thì mất. Ngày bà còn khỏe, ông vẫn đi bán đậu, bà vẫn đan giỏ mây tre mang ra chợ bán, có thiếu thốn nhưng hai vợ chồng vẫn nuôi được ba đứa con. Người ta bảo thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn, giờ chỉ còn mình ông, tát sao nổi cái ao. 

Ngày đó hai vợ chồng đi làm, ba đứa nhỏ tuổi ăn tuổi học, cơm chỉ có rau, có cà, có đậu nhà cửa vẫn yên ấm lắm, vì cả nhà cứ lầm lũi mà thương nhau. Ông thương vợ nhưng cũng chẳng sắm sửa cho vợ được cái gì, nhà người ta thì mua này sắm nọ, ông thì 20 năm lấy vợ về chỉ sắm được một đôi hoa tai từ ngày cưới. Vợ ông không đeo, cất kĩ trong góc tủ, dặn sau này con bà đứa nào lấy chồng đầu tiên sẽ tặng cho nó làm của hồi môn. Thế mà chẳng có đứa nào được đôi hoa tai ấy, ngày bà bị bệnh, ông bán hoa tai, bán TV, ông bán cả cái đài băng thì vợ ông cản, bảo giữ lại mà nghe chứ TV bán rồi, sau này muốn nghe bài cải lương cũng chẳng có. Nghĩ thương vợ ốm, chẳng được chăm bẵm vật chất cho đầy đủ, giờ chỉ còn cái đài làm bạn tinh thần, ông đành giữ lại để vợ nghe. Nhìn quanh nhà chẳng còn gì để bán, ông giấu vợ con mang chiếc xe đạp ra ngoài hiệu bán lại cho người ta. Được một trăm ngàn, ông mua bát phở bò về cho vợ.
-         - Bà dậy ăn đi!
-         - Tiền đâu mà mua phở? – Bà thổn thức, trân trân nhìn bát phở mà tiếc mà thương.
Bà thương ông nhiều chẳng kém phần ông thương bà và các con. Bát phở ngon thật đấy, hít hà mùi hương đã dậy lòng rồi, mút từng sợi phở mà thấy nó cứ trôi tuồn tuột, trôi đến đâu thơm lòng đến đấy. Cái sự thương nhau của đôi vợ chồng san sẻ trong từng miếng phở. Phở ngon, nhưng được chưa nửa bát bà giả bộ no quá không ăn được bảo ông ăn đi. Ông cứ gạ bà ăn thêm vài thìa nữa, rồi ông lấy thìa xúc cho bà vài muôi, bà cứ đây đẩy, bảo: Tôi không ăn được nữa mà, ăn nữa tôi ói ra đây là phí cả bát phở đấy! Lúc đó ông mới thôi rồi bưng bát phở lên nhà.


Phở ngon thật, cả đời ông Đoàn được ăn phở hai lần. Lần đầu tiên, ba ông đi nghĩa vụ trở về, được vài đồng tích góp đưa con trai đi ăn phở bò. Cái hương vị phở lần đầu say đắm khiến cả hai ba con mê mẩn. Lần thứ hai là khi ông lấy vợ, ngày đó nhà ông mời khách ăn phở gà, nhà chỉ mổ gà thôi chứ không có bò để mổ, nhưng phở gà cũng thơm ngon đáo để, hơn nữa đó là bát phở trong ngày hạnh phúc nhất đời ông, cớ sao không ngon được chứ. Lần thứ ba là lần này đây, phở ngon nhưng thấy sao mà chát đắng quá, nó cay cực như cuộc đời ông và cả vợ ông, sao cuộc đời không để ông dắt vợ đi ăn phở vài lần nữa, ăn trong vui khỏe chứ không phải trong hoàn cảnh thế này. Vét hết những sợi phở, ông lấy cơm nguội đổ vào bát nước phở vẫn còn âm ấm. Ông ngồi xổm giữa nhà cạnh nồi cơm nguội chỏng chơ xì xụp húp đến cạn mới thôi. Ông chẳng biết khi đó vợ ông đứng đằng sau mép cửa buồng trông ra mà mắt cay xè...



Thúy Linh
Trích "Ông Đoàn đậu" - Tác phẩm dự thi Văn học tuổi 20 lần thứ VI

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi đáp 2010

Buổi tối cuối cùng của năm 2019, mình quyết định không đi Countdown mà dành khoảng lặng cho bản thân để nhìn lại 10 năm qua, con người và cuộc sống của mình đã thay đổi như thế nào.
Mùa thu năm 2009, mình hồi hộp tìm tên Vũ Thúy Linh trong 8 tờ giấy A4 trên bảng tin để xem được vào lớp nào của trường Chu Văn An. Mình bắt đầu từ danh sách lớp A8 vì nghĩ với nguyện vọng ban KHXH và cơ bản thì đó hẳn sẽ là lựa chọn phù hợp. Nhưng mình tìm hoài tìm mãi ở khắp các lớp mà không ra, cuối cùng tên mình nằm lưng chừng trong danh sách lớp A1. Mình khá bất ngờ, khó hiểu nhưng vẫn vui vui vì mình được vào lớp chọn ban KHTN, nhưng mình không biết rằng 3 năm sau đó là gánh nặng, là áp lực, stress và lạc lối khi bị "ngồi nhầm lớp". Nhưng trải qua 3 năm, mình nhận ra rằng: cho dù bị ném vào hoàn cảnh tệ thế nào, mình không chỉ sống sót mà còn biết cách khiến mình trở nên đặc biệt.
Đầu đông năm 2010, mình và con bạn thân bùng buổi học thêm Vật lí để đến cửa hiệu đàn để mang về cây guitar mơ ướ…

Review sách - Tiệm sách cơn mưa - Câu chuyện của những ước mơ

Từ khi bé xíu chúng ta đều được dặn dò hãy luôn mang theo ước mơ nhưng chẳng mấy ai giữ được nó cho tới lúc trưởng thành. Những thực tại phũ phàng, những bộn bề cuộc sống, và những khối óc thực tế đã đè bẹp trước khi chúng được chắp cánh bay đi. Vậy có cách nào để tìm lại chúng không?
Cho đến giờ tôi vẫn không biết làm cách nào để tìm lại những gì đã mất, nhưng tôi biết cách để tạo ra chúng một lần nữa. Đó là khi tôi hiểu ước mơ có sức mạnh lớn thế nào, nó có thể tái sinh tâm hồn, thay đổi tư duy và khiến trái tim có thêm nhiều nhiệt huyết và sức mạnh. 
Giống như cô bé Ruko trong câu chuyện "Tiệm sách cơn mưa" đã dùng sức mạnh của ước mơ để cứu không chỉ tiệm sách và những hạt giống kể chuyện mà còn cứu cả những ước mơ còn dang dở của mọi người. Nhưng điều quan trọng nhất, Ruko đã thay đổi chính mình sau một hành trình dài và khó tin, từ một cô bé nhút nhát, có phần ganh tị với em gái của mình nhưng cuối câu chuyện Ruko đã trở thành một cô bé dũng cảm, biết yêu thương, ước mơ …

Review Sách - Mắt Biếc - Bản giao hưởng của nỗi buồn bất tận

Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người... Đời người trôi qua nhanh như những nốt nhạc, chỉ một lần lỡ nhịp là cả đời đã lạc mất nhau. Tôi chưa từng chứng kiến tình yêu nào tha thiết, đậm sâu, thầm lặng và cao thượng như tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan - cô gái có đôi mắt biếc đã hút hồn Ngạn trong những năm tháng tuổi thơ và những khoảnh khắc khi trưởng thành. "Những điều đó xảy đến một cách tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà chẳng hiểu vì sao"
Với tôi, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan là một tình yêu đẹp không tì vết. Nhưng chỉ tiếc rằng câu chuyện tình chỉ vang lên bằng những tiếng đàn tình tang nặng trĩu nỗi lòng của Ngạn. 

Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi

Chợt tôi chợt nhớ đến truyện ngắn "Nhà Cổ" của Nguyễn Ngọc Tư. Có đoạn mở đầu rằng "…