Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2017

Truyện ngắn - Nằm trên chiếc gối êm đềm

Ba tôi là một thợ may nghiệp dư. Ngày xưa cái gì cũng thiếu thốn, không lấy đâu ra tiền mua quần áo đẹp ngoài hàng, những tấm vải được phát dưới thời bao cấp, ba mang về may thành cái quần, cái áo cho mọi người trong nhà. Ba mẹ lấy nhau, ba vẫn làm công nhân, mẹ đi buôn ngoài chợ, có cái gì buôn cái đó, hôm được hôm chăng. Bữa đó mẹ đi buôn vải, nhưng ế, gần trưa mẹ trở về nhà cơm nước cho ba và anh em tôi. Ba tôi nhìn mẹ tất bật vất vả lo đi chợ cơm nước, rồi ba lại nhìn tấm vải hoa đang nằm yên trên ghế đẩu. Ba bảo mẹ: - Chiều bà nghỉ ở nhà đi, để mảnh vải đó lại, tôi cắt cho bà cái áo. Là con gái nhưng mẹ không biết cắt may, ngày ở quê làm đồng vất vả, mẹ chỉ giỏi cấy lúa, gặt lúa, gánh thóc mẹ cũng rất giỏi. Có lẽ gánh nặng nhiều nên mẹ thấp bé, sau cổ còn nổi lên cục u cứng và chai do vết đòn gánh hằn lên. Còn ba, làm công nhân cũng vất vả không kém, đôi tay ba quen cầm búa rìu nên bàn tay ba càng trở nên chai sạn, xù xì và thô kệch, thế mà ba cầm kéo khéo ơi là khéo. Ba cắt cho mẹ c…

Thơ - Thương lắm miền Trung

Những chiều hè đầy mưa và nắng
Đọng trong tim những hoài niệm xa xăm Tuổi thơ tôi đó... ôi "miền đất hứa" Mùa mưa nắng vẫn đẹp tuyệt vời.

Trong giấc mơ chiều tôi vui cùng nắng Gió thổi lá keo rơi khắp ngọn đồi Bóng chiều mãi nghiêng trong tâm trí Tôi nhớ chiều hè tuổi chưa biết mộng mơ Vô lo và vô nghĩ...
Nhớ mùa mưa bong bóng phập phồng Mưa tràn bờ cỏ, thả những chiếc thuyền xinh Tiếng sấm vang, chớp nháy những đêm dài Quen mãi rồi những ngày mưa gió.
Nắng mưa rồi mưa nắng Tôi chờ mong những ánh cầu vồng Những sắc màu tôi tin sẽ mang điều kì diệu Mang cho dải đất miền Trung thắt lưng buộc bụng Những cánh đồng không còn ngập nước Những con đường không bị lũ cuốn trôi Để thành phố trong sông không còn là sông nữa Nơi đảo xa gió thổi những cánh diều...
....................... Của một ngày không xa...
Thái Nguyên 17/9/2013
P/S Bài thơ được viết ngẫu hứng cách đây 4 năm, khi đó là những xúc cảm bất chợt về cơn bão đang dày vò, giằng xé mảnh đất miền Trung mỏng manh, yếu đuối. So sá…

Review Sách - Cánh Đồng Ngựa - Chúng ta có đang lạc bước như những chú ngựa hoang?

Tôi đã quá quen với những cuốn tiểu thuyết văn học kinh điển, những cuốn truyện trinh thám hay những tập tản văn, tùy bút... Nhưng lần đầu tiên, tôi bắt gặp một câu chuyện lạ lùng và một cách kể chuyện cũng lạ lùng không kém. Từ "con số 0 tròn trĩnh" tác giả đã biến nó thành một bản hòa ca của những tâm hồn đồng điệu chông chênh giữa cuộc đời thiên biến vạn hóa... Thử hình dung cuộc đời của một cô gái trẻ sẽ ra sao nếu một ngày, người thân yêu cuối cùng là chị gái bỗng rời bỏ mình, sau khi người cha đã bỏ đi biệt tích bao nhiêu năm, người mẹ cũng mất sau 4 năm người cha bỏ đi... Điểm tựa cuối cùng, nguồn sống cuối cùng, niềm an ủi và niềm hạnh phúc cuối cùng là chị gái, nhưng chị đã rời xa cô, xa bạn bè, xa cuộc sống... xa mãi mãi bằng những viên thuốc ngủ. Chị đã chọn cách ra đi lặng lẽ giống như cách chị đối mặt và chuẩn bị cho chuyến đi mà không ai biết vì sao chị lại chọn cái chết để giải thoát cho mình. Câu chuyện sau cái chết đó không hề khốc liệt hay bi thương, mà nó vẫ…

Tìm về cội nguồn làng lụa – Lặng nghe thổn thức những sợi tơ.

Một buổi chiều cuối đông ở làng lụa Vạn Phúc, chúng tôi được lắng nghe câu chuyện của những sợi tơ tằm, vừa cao sang, vừa giản dị, nghe mỏng manh, nhẹ tênh mà cũng đầy thổn thức... Làng lụa Hà Đông đã sống hơn 1000 năm tuổi, đã sinh ra biết bao nghệ nhân đầy tâm huyết, làm nên những tấm lụa cao sang cho vua chúa thời xưa, tinh tế cho những người thành thị, và mộng mơ cho cô gái năm nào buông tà áo dài làm say đắm hồn thơ Nguyên Sa. Để từng lời thơ câu hát sau này còn vang lên mãi. Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng... * Lụa Hà Đông cao sang là thế nhưng nghe câu chuyện của những sợi tơ lại giản dị vô cùng. Những sợi tơ được chọn lựa và mang đến từ những nguồn tốt nhất trên khắp dải đất hình chữ S. Những sợi tơ được giăng mình qua máy guồng để guồng ra ống thành những sợi mảnh chưa từng thấy. Rồi những sợi tơ mỏng manh lại hòa quyện vào nhau qua máy se. Cứ 1 trục tơ dọc có 11800 sợi tơ. Mỗi lần mắc đ…

Sưu tầm - 7 quả lê và lòng tự tôn của người nghèo

Chồng tôi dạy học tại một trường trọng điểm nên gia đình chúng tôi sống ngay trong khuôn viên trường. Hôm đó, một nữ sinh đến nhà, đi cùng là một người đàn ông trung niên. Nhìn qua, tôi đoán chắc đó là bố của cô học sinh đó. Tôi mời họ vào nhà. Hai bố con dè dặt ngồi xuống ghế. Họ đến không có việc gì, chỉ là người bố đạp xe hơn 40km đến trường thăm cô con gái đang học trung học phổ thông. "Tiện ra thăm cháu nên chúng tôi ghé qua thăm thầy giáo", ông bố nói. "Chúng tôi ở quê không có gì, chỉ có hơn chục quả trứng gà , gà nhà mới đẻ". Nói đoạn, ông gỡ chiếc túi vải đang đeo trên vai xuống. Số trứng được giữ cẩn thận trong chiếc túi đựng đầy vỏ trấu, nhìn thoáng qua cũng biết ông đã gói, bọc rất cẩn thận vì sợ trứng bị va đập vào nhau mà vỡ. Trước tình huống ấy, tôi đề nghị hai bố con ở lại cùng làm bánh bao ăn. Không ngờ, nét mặt hai người tỏ vẻ căng thẳng, nhất mực từ chối. Chỉ đến khi tôi mượn vai vế thầy giáo của chồng để giữ chân, họ mới chịu ở lại. Khi cùng ăn, hai b…

Truyện ngắn - Hạnh phúc của một người điên

Trời mưa, con đường lầy lội in hằn những vết chân trên con đường bên bờ sông Thạch Hãn. Con đường không một bóng người bỗng xuất hiện ở đâu một bà lão đội nón rách, đeo cái túi trông bẩn thỉu, lững thững đi dưới mưa. Có chị trông ra rủ lòng thương cắp ô chạy lại đưa cho bà cái áo mưa. Nhưng vừa đưa ra thì bà buông những câu chửi rủa. Chị liền bỏ về nhà, không chấp với người điên. Bà loanh quanh ở đó, trời tạnh, bà lội xuống sông vớt rác. Bọn trẻ con chạy ra cười chê: Ê bà điên kìa! Bọn mày ơi, ra đây xem bà điên! Lâu dần chúng trêu mãi cũng chán, bà chửi mãi cũng mệt nên việc ai người đó làm. Bà lầm lũi vớt rác, chỉ khi có ai vứt gì xuống sông là bà lại chửi. Bà chửi bằng giọng Bắc, người ta thấy vậy e ngại không biết bà từ đâu mà lặn lội vào miền Trung này, người thân đâu mà cứ bám lại mảnh đất ven sông nơi đất khách. Rồi lỡ bà ấy chết thì biết gửi ai mà chôn cất. Mọi người hỏi, bà không nói, cứ lầm lũi làm việc của mình. Người ta dựng cho bà cái lều ngay bên bờ sông, hằng ngày có ai thừ…

Review Sách - Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai - Những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại

Trước khi bắt đầu review cuốn sách, tôi sẽ nói cho các bạn biết, trong suốt nhiều thập niên vừa qua người ta coi đây là cuốn tiểu thuyết xấu xa và thậm chí những bà mẹ của thập niên 70 còn cấm không cho con cái đọc vì nó đi ngược lại với đạo lí và đức tin?  Đạo lí nào? Đi ngược làm sao? Hãy nghe câu chuyện tình yêu của Meggie và Ralph... Meggie cùng gia đình từ New Zealand sang Australia để thừa hưởng gia sản từ một bà bác sắp gần đất xa trời. Cũng từ đây, cuộc sống của Meggie đã thay đổi, từ một cô bé sống trong cảnh thiếu thốn và nghèo đói, chỉ có món đồ chơi duy nhất là con búp bê và bộ ấm trà mà mẹ và anh trai làm nhân ngày sinh nhật, thì đến Australia, cuộc sống của cô bé và gia đình đã trở nên đủ đầy, no ấm. Cũng từ đây Meggie gặp Ralph, một vị linh mục quá quyến rũ để sống như một người bình thường. Meggie 9 tuổi, cha Ralph 28 tuổi hai người gặp gỡ và cảm mến nhau. Đó là sự cảm mến của một con bé với một người cha, một người bạn lớn tuổi và sau cùng là một người tình. Ralph lịch l…

Review Sách - Nanh Trắng - Từ rừng rậm trở về với yêu thương

Nếu trong Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã, chú chó Buck nghe theo bản năng từ bỏ loài người để trở về nơi hoang dã, thì trong Nanh Trắng, chú chó cùng tên đã rời bỏ rừng rậm để về quy phục loài người. Cả hai chú chó trong hai câu chuyện đều phải trải qua những biến cố, và những điều bất hạnh, nhưng sau cùng chúng đều tìm được cuộc sống của riêng mình. 
Cái tên Nanh Trắng xuất hiện ở mãi nửa sau của tác phẩm, phần đầu tiên Jack London dùng để miêu tả về mẹ nó - là một con chó cực kì khôn ngoan. Bằng bản năng của mình nó đã khiến lần lượt từng con chó trong đàn kéo xe trở thành miếng mồi cho lũ sói. Cuối cùng trước sự xua đuổi của loài người, chúng bỏ đi và tách bầy. Trong bầy sói có sói già và sói đực, một con già nhất và một con khỏe nhất đánh nhau tranh giành sói cái. Bằng sự khôn ngoan và lọc lõi, sói già đã đạt được mục đích của mình. Cũng từ đây sói con và 3 anh chị em của nó ra đời. Những bước đi chập chững đầu tiên trong cuộc đời, sói con đã học được muôn điều từ cuộc sống, những con gà c…

Review Sách - Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã* - Đánh thức bản năng

Hôm nay tôi bất chợt tìm thấy một cuốn sách đã nằm trên giá từ rất lâu. Cuốn sách bìa cứng có hình một con chó sói tru đêm dưới ánh trăng tròn nơi hoang vắng. Lật mở ra tôi thấy nét kí năm xưa của mình "Thái Nguyên, ngày 4/10/2008 ..." Hóa ra tôi đã đọc cuốn sách này gần 10 năm rồi, tôi không còn nhớ được nội dung, tình tiết và cốt truyện của những câu chuyện ngắn trong Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã, chỉ nhớ nó kể về con người và loài sói vào thế kỉ 19, khi người ta đua nhau đi tìm vàng ở Klondike. Những câu chuyện đã tái hiện lại cuộc sống của con người và những loài động vật, diễn biến tâm lí, hành động một cách vừa bản năng, vừa thuần hóa. Trong số năm câu chuyện trong Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã thì câu chuyện về chú chó Buck là tiêu biểu nhất, vì thế tựa đề câu chuyện được đặt tên cho cả tác phẩm. Buck là một chú chó được nuôi dưỡng và lớn lên với cuộc sống vương giả và no đủ, không phải bận tâm bất kì điều gì về cuộc sống phức tạp bên ngoài. Nhưng cuộc đời của Buck đã đảo lộn hoàn t…

Review Sách - Giết con chim nhại - Giết nó là tội lỗi!

Cuốn tiểu thuyết đầu tay của nữ nhà văn Mỹ Harper Lee không kể về chuyện giết con chim nhại như thế nào, mà nó kể về hàng loạt vụ "giết chim nhại” bằng nhiều cách dưới cái nhìn của một bé gái tên Jean Louise Finch về nước Mỹ thu nhỏ tại tiểu bang Alabama.
Nước Mỹ là nơi mang nặng vấn đề phân biệt chủng tộc nhất trên thế giới, cũng từ đây đã cho ra đời không biết bao nhiêu tác phẩm văn học và những bộ phim nói về nạn phân biệt chủng tộc. Nhưng khác với Túp Lều Bác Tôm của Harriet Beecher Stowe lấy đi nước mắt của độc giả khi kể về cuộc đời bất hạnh của những người da màu. Thì ở Giết Con Chim Nhại sự bất công đó được khắc họa một cách khó hiểu qua cái nhìn của những đứa trẻ. 
Các em, là Jean - thường gọi là Scout và Jem - anh trai cảm thấy bất công về phiên tòa xét xử một anh chàng da màu. Sau khi tòa kết án Tom Robinson tử hình vì tội hãm hiếp một cô gái da trắng, trong khi mọi người, đặc biệt là Atticus - bố của Scout cũng chính là luật sư biện hộ cho Tom biết rõ rằng Tom mới là ng…

Thơ - Hình bóng người thầy

Ngày hôm nay con tìm lại bến xưa Dòng nước kia mãi chảy không ngừng Nhưng dù 5 năm hay 10 năm vẫn vậy Người thầy chèo đò trên dòng sông năm ấy Đã chở biết bao nhiêu thế hệ qua sông...
Làm sao quên bóng thầy cô che chở
Dạy chúng con những bài học làm người Những chiều hè áo ướt đẫm mồ hôi Thương cô thầy nhưng chúng con chẳng nói.
Gắng học chăm nay mai trưởng thành rồi Đi tới đâu cũng tự hào là thế Về ngôi trường dựng xây bao thế hệ Mãi sau này vẫn nằm lại trong tim.
Một ngày kia con tìm về tổ cũ Bỗng ngủ vùi như đứa trẻ ngày xưa Bóng thầy cô hiện về trong kí ức Con sống về những hoài niệm năm xưa.
Bước tới sân trường con bồi hồi tự hỏi Thầy có còn ở đó hay không? Có chờ chúng con kịp ngày khôn lớn? Báo đáp công lao thầm lặng tháng ngày
Con tìm hoài mà sao chẳng thấy Những người thầy sao chẳng giống ngày xưa Con nhìn lại thấy mình đã lớn Thầy đã già mái tóc pha sương Nước vẫn chảy chẳng bao giờ dừng lại Đời người nào có đợi ai đâu Chỉ có con đò vẫn trên dòng sông ấy

Những gánh hàng rong

Chiều nay tình cờ tôi được ăn một cây kem ốc quế, khi nhận cây kem từ cô bán hàng tôi chợt nhận ra một gương mặt thân quen quá đỗi. Tôi hỏi: Cô bán kem được bao nhiêu năm rồi? Cô trả lời từ khoảng năm 1982 hay tám mấy cô không nhớ nữa. Hóa ra những cây kem mà tôi và những đứa trẻ ở khu này ăn từ ngày tuổi thơ cho đến lúc trưởng thành, những thế hệ này sang thế hệ khác... tất cả đều từ một hàng kem...
Cây kem ốc quế năm nào nay đã khác. Ngày xưa đó là một món quà, một đặc ân, một thứ gì quý báu đến mức những đứa trẻ phải lén lút giành tiền mua kem, hoặc nếu được ba mẹ mua cho thì đó là một phần thưởng đầy mê hoặc. Vị xoài, đó là vị kem rõ nhất tôi còn nhớ, lớp kem mềm chồng lên nhau từng viên trong một thanh ốc quế nâu vàng giòn rụm, sau cùng là một lớp chất lỏng màu nâu đựng trong một chiếc tách nhựa trong nhỏ xíu có chiếc nắp màu đỏ, điểm nhấn đó chính là socola, khiến que kem càng trở nên quyến rũ.
Tôi tin tuổi thơ của ai cũng có những gánh hàng rong quen thuộc. Với tôi không chỉ là c…

Thơ - Mùa chia ly năm ấy

Em lặng lẽ ngắm nhìn qua ô cửa
Chiếc lá đong đưa chưa muốn xa rời
Giọt sương đêm chẳng chịu buông lơi
Cố níu mình soi trong bóng nắng
Đôi mắt ai buồn tiếc nuối cuộc chia ly...
Em nhìn lên sắc hoa màu tím biếc
Nói em nghe hoài niệm là chi
Mà giờ đây tràn về trong kí ức
Khiến tim em thổn thức những mong chờ...
Em nhìn sang tà áo trắng xinh xinh
Cô bạn năm nào vẫn chung một lối
Giờ đã cách xa muôn dặm nẻo đường
Biết có còn không ngày hội ngộ cùng nhau?
Em ước ao với bầu trời rộng lớn
Chắp cho em đôi cánh rộng trời xanh
Cho chúng em được vút bay đôi cánh
Để hôm nay chẳng biết lạc về đâu?
Em nhìn xa xăm vào khoảng không trống vắng
Hoài niệm năm nào đã lạc tới hư vô
Những người năm xưa còn chung một lối
Nay đã đi rồi tan tác về đâu
Để hôm nay một lần tim bối rối
Biết khi nào hội ngộ để chia ly?

Thơ - Những mối tình câm

Tuổi 15 đẹp bởi những mộng mơ Em bước chân vào thế giới diệu kì Không vì nơi đó là mái trường yêu dấu Cũng chẳng vì những bài học thật hay Mà bởi có bóng ai thân thương xao xuyến.
Tự bao giờ em biết nhớ biết nhung
Để đêm về thao thức cơn mộng mị Em đã bao giờ nghe tim mình loạn nhịp Cả phút chạnh lòng thấy ai khác đi bên.
Đã đôi lần em viết dòng tin nhắn
Ấp ủ tâm tình gửi đến ai kia Chẳng đành lòng lại cất vào cuốn tập Hẹn một ngày trọn vẹn sẽ gởi đi.
Cành hồng kia chờ đến mỏi mòn
Sao vẫn chưa trao tay người năm ấy Khiến ai hoài mong mái tình đầu ấm áp Của tuổi học trò trong sáng vô tư.
Đừng tiếc nghe em khi tình đầu không trọn vẹn
Bởi có gì đẹp mà trọn vẹn đâu em? Cuốn tập năm xưa hằn in bao kỉ niệm Lật từng trang đem cất thành tri kỉ Rồi mai này bật cười khi nghĩ lại Ai chẳng một thời có mối tình câm?
Thúy Linh
Thơ gửi về trường xưa