Chuyển đến nội dung chính

Luận bàn về xã hội - Khi em ngủ là lúc nhân loại thức tỉnh

Khi nhận được đề bài về một nhân vật, sự kiện đã, đang hoặc sẽ có tác động to lớn đến cuộc sống của nhân loại. Tôi đã nghĩ chắc sẽ tốn nhiều giấy mực viết về Donald Trump, về Brexit hay kế hoạch thanh trừng ma túy ở Philippines... Nhưng rồi tôi chợt nghĩ Donal Trump có làm tổng thống hay không cũng không làm thay đổi con người tôi. Nước Anh rút khỏi liên minh châu Âu thì tôi vẫn sống ở Việt Nam. Những tội phạm ma túy ở Philippines bị xét xử chưa chắc đã làm thay đổi thế giới... Nhưng có lẽ bằng sự đồng cảm của một đất nước đi lên từ chiến tranh và đói nghèo, bằng sự rung động của một trái tim nhiều xúc cảm về cuộc sống và con người bình dị. Tôi tin và biết rằng một thiên thần bé nhỏ nằm ngủ bên bờ biển Thổ Nhĩ Kỳ đã thức tỉnh toàn thế giới.
Không riêng gì Aylan mà rất nhiều em nhỏ và hàng ngàn người lớn khác đã bỏ lại cuộc sống của mình trên hành trình di cư tìm miền đất hứa ở trời Tây. Họ tham vọng về một miền đất không chiến tranh, không bom đạn, chỉ có những bình yên cho một mái ấm, một ngôi trường và những bữa ăn, nhưng liệu tham vọng đó có thật sự lớn lao để họ phải đánh đổi mạng sống của mình? Điều gì đã khiến họ phải trả giá như thế? Sinh ra và lớn lên từ một đất nước nhỏ bé, từng oằn mình dưới chiến tranh và bom đạn, khi học những bài học lịch sử, tôi hiểu chiến tranh ác liệt cỡ nào, nó không những giết chết tương lai mà còn đẩy lui vào quá khứ với đầy rẫy những vết thương chưa kịp lành đã lại rỉ máu bởi súng đạn, mất mát và đau thương... Những khi tuyệt vọng đến tột cùng, người ta không còn đấu tranh được nữa mà chỉ còn cách chạy trốn, bất chấp cơ hội chỉ mong manh như sợi tơ tằm. Thế là đoàn người hàng trăm, hàng nghìn người cứ đổ ra biển dù không biết có đến đích được không, họ như một bầy cừu chỉ biết rằng ở lại thì chết, còn di cư thì hy vọng không phải chết!
Không riêng Việt Nam, không chỉ Syria và cũng chẳng phải mình Afghanistan phải hứng chịu chiến tranh khốc liệt mà khắp nơi trên Trái Đất, mọi giai đoạn từ thuở sơ khai lập địa đều từng diễn ra chiến tranh. Không cần nói nhiều ai cũng biết chiến tranh là một thứ luật lệ bỉ ổi tước đoạt quyền sống, quyền tự do và quyền hạnh phúc của mọi người. Ai cũng biết điều đó nhưng sao người ta không chịu thức tỉnh, ngay cả khi tiếng bom, tiếng súng nổ rung trời cũng không làm họ bừng tỉnh khỏi giấc mơ dầu mỏ, mà phải đợi mãi đến giây phút lặng người bên bờ biển nơi có một em bé trong cuộc di cư tìm miền đất hứa đang ngủ yên bình bên con sóng vỗ, người ta mới thấy có gì đó nghèn nghẹn, thương tâm và tội lỗi. Phải chăng khi em đi vào giấc ngủ mới là lúc mọi người thức tỉnh? Và em bé Syria, thiên thần nhỏ bên bờ biển đã trở thành một biểu tượng như thế.
Xin hãy thức tỉnh! Trong một năm qua, kể từ ngày Aylan bỏ mạng bên bờ biển đã có hơn 300 đứa trẻ khác có cùng số phận với em mà chẳng ai quan tâm. Người ta cứ lạnh lùng bỏ mặc hàng ngàn người đang chết dần chết mòn ở Syria trong thảm kịch không có hồi kết bằng những hàng rào thép gai ngăn cách những tiếng gào thét mất mát đau thương xen lẫn cùng tiếng súng. Khủng hoảng di cư còn lâu mới có hồi kết, hình tượng em bé Syria cũng không đủ lớn ở mặt chinh chiến để những tiếng súng tự khắc im bặt, nhưng một mặt nào đó, có lẽ trong sâu thẳm trái tim và tiềm thức của nhân loại, em đã khiến cho người ta tỉnh ngộ. Sự ra đi của em và những đứa trẻ khác sẽ không là vô ích... bởi khi em đi vào giấc ngủ là lúc nhân loại này thức tỉnh!
Ngủ đi em, ngủ thật ngoan em nhé!
Em đừng lo tiếng súng giữa đêm khuya
Bởi giờ đây là bình minh sáng lạng
Ở bên thềm miền đất hứa mộng mơ
Em nằm yên, nằm thật ngoan em nhé!
Sóng đến bên em vỗ tiếng rì rào
Làm tiếng ru cho em yên ngủ
Em khoác lên mình đôi cánh trong veo...
Thúy Linh
Tôi trẻ tôi ngẫm - Spiderum

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…