Chuyển đến nội dung chính

Sống trọn vẹn từng ngày

Chúng ta mất 4 năm cấp hai để kì vọng vào 3 năm cấp ba. Chúng ta mất 3 năm cấp ba để khát khao vào đại học. Chúng ta mất 4 năm đại học để nhớ về 7 năm trung học. Cuối cùng chúng ta mất cả đời để tưởng niệm về tuổi trẻ của mình… Vậy làm sao để không phải nuối tiếc vì những năm tháng đã qua? Chỉ có một cách, đó là sống trọn vẹn từng ngày.



Nếu chúng ta ngồi im một chỗ thì trái đất vẫn quay, khi hết một ngày ta không thể đứng lên và nói tôi đã sống trọn một ngày. Không! Như thế là tồn tại chứ không phải sống! Có một câu nói kì quặc rằng nhiều người chết lúc 25 tuổi nhưng mãi đến năm 75 tuổi mới được chôn, thoạt nghe thật khó hiểu nhưng đó là câu tóm tắt tiểu sử xúc tích nhất cho những người sống để tồn tại. Tôi sợ chết. Và rất sợ chết trẻ như những người kia vì thế tôi luôn tâm niệm một điều rằng mình phải sống sao cho tích cực. Và thế là tôi quyết định có một Gap Year – một năm trải nghiệm trước khi ổn định cuộc sống, chính điều này đã thay đổi thế giới quan của tôi trong thời gian qua và cả sau này nữa.
Gap Year của tôi mới chỉ diễn ra trong nửa năm, nhưng nó đã thay đổi cuộc sống của tôi rất nhiều. Tôi từ một người không đủ can đảm để theo đuổi đam mê nghệ thuật vì áp lực học hành, tôi đã dám từ bỏ một công việc cho mình mức thu nhập lên đến 8 chữ số để tìm lại ước mơ. Từ một người không có sức khỏe để chạy nhảy và chơi đùa như những đứa trẻ khác, tôi đã chinh phục nóc nhà Đông Dương bằng chính đôi chân của mình. Từ một người hoài nghi về tuổi trẻ và lãng phí thời gian trên giảng đường, tôi đã chọn cho mình cách sống trọn vẹn từng ngày để hoàn thiện bản thân hơn.



Trong Gap Year của mình, tôi sẵn sàng trải nghiệm những điều mới mẻ mà mình chưa từng làm trước đó. Tôi đi đến nhiều nơi, gặp gỡ những người bạn mới, lắng nghe câu chuyện của mọi người và trải lòng mình hơn. Cứ như thế, tôi thấy mình sống có ý nghĩa hơn. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi cảm thấy hạnh phúc vì lại có thêm một ngày mới nữa để sống và làm việc có ích. Ở ngoài kia có biết bao nhiêu người ốm, người tàn tật, và thậm chí là người bại não, họ khao khát về một cuộc sống bình thường một cách xa xỉ, nhưng cuộc sống không thể công bằng với họ hơn. Hiện tại, tôi may mắn khỏe mạnh như một người bình thường, và khi lắng nghe câu chuyện của họ tôi lại tự nhủ mình phải sống tốt cả phần của người khác, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc của cuộc đời. Vì thế, hôm nay hãy mặc bộ quần áo đẹp mà bạn thích, trang điểm thật xinh, mỉm cười thật tươi, dùng những món đồ bạn vẫn để dành cho những dịp đặc biệt, bởi vì hôm nay chính là một ngày đặc biệt – ngày mà bạn phải sống trọn vẹn. Chúng ta hãy hát như thể không có ai nghe, hãy khiêu vũ như không có ai nhìn, hãy yêu như chưa từng bị tổn thương và hãy sống như thể trái đất này là một thiên đường.
Nếu ai còn hoài nghi về cuộc sống của mình, hãy thử chọn một Gap Year như tôi. Tin tôi đi, bạn sẽ không hối hận đâu, vì nó sẽ mang lại cho bạn một cuộc sống muôn màu và những điều kì diệu để khám phá.

Thúy Linh
Spiderum

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…