Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng hai, 2017

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Con thuyền giữa đại dương

Ở một ngôi làng ven bờ biển, có một cậu bé tên Dan. Cuộc sống của cậu bé trên hòn đảo này rất yên bình, hằng ngày cậu rong chơi bên bìa rừng, tắm biển, sưởi nắng và thỉnh thoảng theo cha đi câu gần bờ. Cha của Dan là một ngư dân nhiều kinh nghiệm. Ông thường ra khơi cả tuần liền mới về. Mỗi lần về ông mang theo rất nhiều cá lớn cho dân làng. Cha của Dan thường kể cho con trai về những chuyến đi của mình, về những con sóng cao 5 thậm chí 10 mét, gió giật, bão giông và cả những con cá vô cùng lớn. Dan chưa bao giờ được ra khơi, cậu thích thú nghe câu chuyện của cha và ước mình sẽ trở thành người như cha. Có thể ra khơi, được tận hưởng thiên nhiên hoang dại và mang về thật nhiều cá cho mọi người. Quà Tặng Cuộc Sống – Ước mơ như con thuyền giữa đại dương Ngày sinh nhật 10 tuổi của Dan, cha của cậu chuẩn bị một chiếc bánh cùng những ngọn nến. Người cha bảo Dan hãy nhắm mắt lại nghĩ đến ước mơ của mình, mong nó trở thành hiện thực và thổi nến. Sau khi ước xong, cha hỏi cậu: “Con đã ước gì vậy D…

Review Sách - Đảo Mộng Mơ - Miền đất hứa cho trí tưởng tượng bay xa

Trẻ con là những bậc thiên tài tưởng tượng qua ngòi bút của Nguyễn Nhật Ánh. Cu Tin, một cậu bé 10 tuổi, một ngày thức dậy thấy một đống cát to đùng ở nhà. Ngay lập tức đống cát đó bỗng biến thành đảo hoang với đại dương mênh mông bao quanh, đầy cá mập, hải tặc, thậm chí có cả sư tử đã được thuần hóa… Trí tưởng tượng của trẻ con là bất tận. Với người lớn đó chỉ là một đống cát trơ trơ. Thì với cu Tin và những người bạn, đó không chỉ là một hòn đảo bình thường. Mà nó còn là miền đất hứa, một thiên đường của tuổi thơ. Tất nhiên trên hòn đảo đó cũng có các cư dân. Cu Tin tự nhận mình là chúa đảo. Và Thắm, một người bạn được phong làm phu nhân chúa đảo. Nếu trong truyện Robinson Cruso, trên đảo hoang có anh chàng Thứ Sáu, thì trên đảo mộng mơ của cu Tin có anh chàng Thứ Bảy. Ngoài ra Thứ Bảy còn được phong là phó chúa đảo nữa. Hằng ngày chúa đảo, phu nhân và phó chúa đảo vẫn phải đi học. Những buổi chiều về thì đây là một thiên đường, không chỉ có nước ngọt, truyện tranh, những cơn gió, són…

Review Sách - Mắt Biếc - Bản giao hưởng của nỗi buồn bất tận

Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người... Đời người trôi qua nhanh như những nốt nhạc, chỉ một lần lỡ nhịp là cả đời đã lạc mất nhau. Tôi chưa từng chứng kiến tình yêu nào tha thiết, đậm sâu, thầm lặng và cao thượng như tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan - cô gái có đôi mắt biếc đã hút hồn Ngạn trong những năm tháng tuổi thơ và những khoảnh khắc khi trưởng thành. "Những điều đó xảy đến một cách tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà chẳng hiểu vì sao"
Với tôi, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan là một tình yêu đẹp không tì vết. Nhưng chỉ tiếc rằng câu chuyện tình chỉ vang lên bằng những tiếng đàn tình tang nặng trĩu nỗi lòng của Ngạn. 

Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi

Chợt tôi chợt nhớ đến truyện ngắn "Nhà Cổ" của Nguyễn Ngọc Tư. Có đoạn mở đầu rằng "…

Có chia ly nào không tầm tã nhớ thương...

500 lần ngoảnh mặt nhìn nhau mới đổi được một duyên gặp gỡ... Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em, và xuất hiện đúng lúc... Không phải đợi đến khi em trưởng thành hơn, đợi anh sẵn sàng với cuộc sống trách nhiệm hơn mới là đúng thời điểm. Ngày đó nếu lệch một ngày thôi, hoặc em tới muộn vài phút nữa và lỡ chuyến xe cuối cùng thì có lẽ cả đời em và anh chắc sẽ chẳng gặp nhau, thì có lẽ em vẫn còn buồn thật nhiều với câu chuyện cũ. Cảm ơn anh, dù là ngắn ngủi, dù là vô tình nhưng đã đưa em sang một trang mới nhiều niềm vui hơn...
Có chia ly nào không tầm tã nhớ thương?... Em có buồn, có khóc, nhưng lần này em thấy mọi thứ nhẹ tênh... Có lẽ như thế sẽ tốt hơn là việc em lại rơi vào một vòng luẩn quẩn yêu thương, giận hờn, cãi vã và chia ly. Khi đó có lẽ chúng ta sẽ chẳng còn những kí ức đẹp về nhau như bây giờ nữa. 



Sáng nay em thấy trời Hà Nội đang chuyển mùa thật đẹp và em tự hỏi ở nơi xa đó, anh đang làm gì, thời tiết ở đó chắc nắng đẹp phải không anh? Và anh có nhớ những kỉ niệm ng…