Chuyển đến nội dung chính

Có chia ly nào không tầm tã nhớ thương...



500 lần ngoảnh mặt nhìn nhau mới đổi được một duyên gặp gỡ...
Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em, và xuất hiện đúng lúc... Không phải đợi đến khi em trưởng thành hơn, đợi anh sẵn sàng với cuộc sống trách nhiệm hơn mới là đúng thời điểm. Ngày đó nếu lệch một ngày thôi, hoặc em tới muộn vài phút nữa và lỡ chuyến xe cuối cùng thì có lẽ cả đời em và anh chắc sẽ chẳng gặp nhau, thì có lẽ em vẫn còn buồn thật nhiều với câu chuyện cũ. Cảm ơn anh, dù là ngắn ngủi, dù là vô tình nhưng đã đưa em sang một trang mới nhiều niềm vui hơn...

Có chia ly nào không tầm tã nhớ thương?... Em có buồn, có khóc, nhưng lần này em thấy mọi thứ nhẹ tênh... Có lẽ như thế sẽ tốt hơn là việc em lại rơi vào một vòng luẩn quẩn yêu thương, giận hờn, cãi vã và chia ly. Khi đó có lẽ chúng ta sẽ chẳng còn những kí ức đẹp về nhau như bây giờ nữa. 



Sáng nay em thấy trời Hà Nội đang chuyển mùa thật đẹp và em tự hỏi ở nơi xa đó, anh đang làm gì, thời tiết ở đó chắc nắng đẹp phải không anh? Và anh có nhớ những kỉ niệm ngắn ngủi mình đã có?


Những ngày mình trở về Hà Nội, em sẽ nhớ mãi buổi đi chơi dưới mưa của hai đứa, nhớ những khoảnh khắc ngồi bên nhau im lặng, muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi bởi em nghĩ mình ngồi bên nhau im lặng là quá đủ rồi. Em nhớ khi anh nhường áo cho em, nhớ cả mùi thơm nhè nhẹ từ anh khi em ngồi sau xe anh chở đi chơi những buổi tối mùa chớm thu. Em sẽ còn nhớ mãi mùa chớm thu đó, nhớ cái lạnh buổi đêm, nhớ mùi hoa sữa anh chưa được thấy, và nhớ cả mùa hoa cải giữa trời đông thật lạnh sẽ không bao giờ có... 

Thật lòng mà nói em vẫn muốn mình yêu nhau, bởi cái cảm giác của em lúc này, nó khó chịu lắm. Chẳng có ngày nào là em không nhớ anh, cái nỗi nhớ mà không được nói ra, không được thỏa lòng thật là day dứt. Nhưng em vẫn muốn yêu xa. Để một lần trong đời em được biết yêu xa là như thế nào. Có phải hai người yêu nhau không cần đến bên nhau, chỉ cần trong trái tim lúc nào cũng có nhau, lúc nào cũng hướng về phía người kia là đủ phải không anh? Em đâu cần gì nhiều, đâu cần phải có những cái nắm tay, cái ôm giữa mùa đông lạnh mới đủ để yêu? Biết là khó khăn, biết là thiệt thòi nhưng sao em vẫn muốn vậy. Bạn bè em ai cũng khuyên ngăn từ bỏ đi, sẽ không có cái kết đẹp đâu, nhưng có lẽ vì tình yêu chưa đủ lớn để em mạnh mẽ hơn...


Nhưng thôi, tình yêu phải đến từ hai phía. Dù sao như vậy cũng tốt hơn cho cả anh và em. Vậy nên tất cả những kỉ niệm này em sẽ cất đi để thành tri kỉ. Để năm sau và nhiều năm sau nữa, anh khi đó vẫn ở một nơi xa thật xa, bất chợt có cơn gió heo may thổi đến sẽ nhớ về cái lạnh của mùa đông miền Bắc, còn em sẽ nhớ lại và thầm cảm ơn anh đã lý trí thay em... Em sẽ buồn một chút nữa thôi, rồi em sẽ ổn, và anh cũng thế.



Rồi một ngày chúng mình sẽ lại yêu, nhưng không phải yêu nhau mà là yêu người khác...



TL.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…