Chuyển đến nội dung chính

Có chia ly nào không tầm tã nhớ thương...



500 lần ngoảnh mặt nhìn nhau mới đổi được một duyên gặp gỡ...
Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em, và xuất hiện đúng lúc... Không phải đợi đến khi em trưởng thành hơn, đợi anh sẵn sàng với cuộc sống trách nhiệm hơn mới là đúng thời điểm. Ngày đó nếu lệch một ngày thôi, hoặc em tới muộn vài phút nữa và lỡ chuyến xe cuối cùng thì có lẽ cả đời em và anh chắc sẽ chẳng gặp nhau, thì có lẽ em vẫn còn buồn thật nhiều với câu chuyện cũ. Cảm ơn anh, dù là ngắn ngủi, dù là vô tình nhưng đã đưa em sang một trang mới nhiều niềm vui hơn...

Có chia ly nào không tầm tã nhớ thương?... Em có buồn, có khóc, nhưng lần này em thấy mọi thứ nhẹ tênh... Có lẽ như thế sẽ tốt hơn là việc em lại rơi vào một vòng luẩn quẩn yêu thương, giận hờn, cãi vã và chia ly. Khi đó có lẽ chúng ta sẽ chẳng còn những kí ức đẹp về nhau như bây giờ nữa. 



Sáng nay em thấy trời Hà Nội đang chuyển mùa thật đẹp và em tự hỏi ở nơi xa đó, anh đang làm gì, thời tiết ở đó chắc nắng đẹp phải không anh? Và anh có nhớ những kỉ niệm ngắn ngủi mình đã có?


Những ngày mình trở về Hà Nội, em sẽ nhớ mãi buổi đi chơi dưới mưa của hai đứa, nhớ những khoảnh khắc ngồi bên nhau im lặng, muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi bởi em nghĩ mình ngồi bên nhau im lặng là quá đủ rồi. Em nhớ khi anh nhường áo cho em, nhớ cả mùi thơm nhè nhẹ từ anh khi em ngồi sau xe anh chở đi chơi những buổi tối mùa chớm thu. Em sẽ còn nhớ mãi mùa chớm thu đó, nhớ cái lạnh buổi đêm, nhớ mùi hoa sữa anh chưa được thấy, và nhớ cả mùa hoa cải giữa trời đông thật lạnh sẽ không bao giờ có... 

Thật lòng mà nói em vẫn muốn mình yêu nhau, bởi cái cảm giác của em lúc này, nó khó chịu lắm. Chẳng có ngày nào là em không nhớ anh, cái nỗi nhớ mà không được nói ra, không được thỏa lòng thật là day dứt. Nhưng em vẫn muốn yêu xa. Để một lần trong đời em được biết yêu xa là như thế nào. Có phải hai người yêu nhau không cần đến bên nhau, chỉ cần trong trái tim lúc nào cũng có nhau, lúc nào cũng hướng về phía người kia là đủ phải không anh? Em đâu cần gì nhiều, đâu cần phải có những cái nắm tay, cái ôm giữa mùa đông lạnh mới đủ để yêu? Biết là khó khăn, biết là thiệt thòi nhưng sao em vẫn muốn vậy. Bạn bè em ai cũng khuyên ngăn từ bỏ đi, sẽ không có cái kết đẹp đâu, nhưng có lẽ vì tình yêu chưa đủ lớn để em mạnh mẽ hơn...


Nhưng thôi, tình yêu phải đến từ hai phía. Dù sao như vậy cũng tốt hơn cho cả anh và em. Vậy nên tất cả những kỉ niệm này em sẽ cất đi để thành tri kỉ. Để năm sau và nhiều năm sau nữa, anh khi đó vẫn ở một nơi xa thật xa, bất chợt có cơn gió heo may thổi đến sẽ nhớ về cái lạnh của mùa đông miền Bắc, còn em sẽ nhớ lại và thầm cảm ơn anh đã lý trí thay em... Em sẽ buồn một chút nữa thôi, rồi em sẽ ổn, và anh cũng thế.



Rồi một ngày chúng mình sẽ lại yêu, nhưng không phải yêu nhau mà là yêu người khác...



TL.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi đáp 2010

Buổi tối cuối cùng của năm 2019, mình quyết định không đi Countdown mà dành khoảng lặng cho bản thân để nhìn lại 10 năm qua, con người và cuộc sống của mình đã thay đổi như thế nào.
Mùa thu năm 2009, mình hồi hộp tìm tên Vũ Thúy Linh trong 8 tờ giấy A4 trên bảng tin để xem được vào lớp nào của trường Chu Văn An. Mình bắt đầu từ danh sách lớp A8 vì nghĩ với nguyện vọng ban KHXH và cơ bản thì đó hẳn sẽ là lựa chọn phù hợp. Nhưng mình tìm hoài tìm mãi ở khắp các lớp mà không ra, cuối cùng tên mình nằm lưng chừng trong danh sách lớp A1. Mình khá bất ngờ, khó hiểu nhưng vẫn vui vui vì mình được vào lớp chọn ban KHTN, nhưng mình không biết rằng 3 năm sau đó là gánh nặng, là áp lực, stress và lạc lối khi bị "ngồi nhầm lớp". Nhưng trải qua 3 năm, mình nhận ra rằng: cho dù bị ném vào hoàn cảnh tệ thế nào, mình không chỉ sống sót mà còn biết cách khiến mình trở nên đặc biệt.
Đầu đông năm 2010, mình và con bạn thân bùng buổi học thêm Vật lí để đến cửa hiệu đàn để mang về cây guitar mơ ướ…

Review sách - Tiệm sách cơn mưa - Câu chuyện của những ước mơ

Từ khi bé xíu chúng ta đều được dặn dò hãy luôn mang theo ước mơ nhưng chẳng mấy ai giữ được nó cho tới lúc trưởng thành. Những thực tại phũ phàng, những bộn bề cuộc sống, và những khối óc thực tế đã đè bẹp trước khi chúng được chắp cánh bay đi. Vậy có cách nào để tìm lại chúng không?
Cho đến giờ tôi vẫn không biết làm cách nào để tìm lại những gì đã mất, nhưng tôi biết cách để tạo ra chúng một lần nữa. Đó là khi tôi hiểu ước mơ có sức mạnh lớn thế nào, nó có thể tái sinh tâm hồn, thay đổi tư duy và khiến trái tim có thêm nhiều nhiệt huyết và sức mạnh. 
Giống như cô bé Ruko trong câu chuyện "Tiệm sách cơn mưa" đã dùng sức mạnh của ước mơ để cứu không chỉ tiệm sách và những hạt giống kể chuyện mà còn cứu cả những ước mơ còn dang dở của mọi người. Nhưng điều quan trọng nhất, Ruko đã thay đổi chính mình sau một hành trình dài và khó tin, từ một cô bé nhút nhát, có phần ganh tị với em gái của mình nhưng cuối câu chuyện Ruko đã trở thành một cô bé dũng cảm, biết yêu thương, ước mơ …

Review Sách - Mắt Biếc - Bản giao hưởng của nỗi buồn bất tận

Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người... Đời người trôi qua nhanh như những nốt nhạc, chỉ một lần lỡ nhịp là cả đời đã lạc mất nhau. Tôi chưa từng chứng kiến tình yêu nào tha thiết, đậm sâu, thầm lặng và cao thượng như tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan - cô gái có đôi mắt biếc đã hút hồn Ngạn trong những năm tháng tuổi thơ và những khoảnh khắc khi trưởng thành. "Những điều đó xảy đến một cách tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà chẳng hiểu vì sao"
Với tôi, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan là một tình yêu đẹp không tì vết. Nhưng chỉ tiếc rằng câu chuyện tình chỉ vang lên bằng những tiếng đàn tình tang nặng trĩu nỗi lòng của Ngạn. 

Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi

Chợt tôi chợt nhớ đến truyện ngắn "Nhà Cổ" của Nguyễn Ngọc Tư. Có đoạn mở đầu rằng "…