Chuyển đến nội dung chính

Con thuyền giữa đại dương


Ở một ngôi làng ven bờ biển, có một cậu bé tên Dan. Cuộc sống của cậu bé trên hòn đảo này rất yên bình, hằng ngày cậu rong chơi bên bìa rừng, tắm biển, sưởi nắng và thỉnh thoảng theo cha đi câu gần bờ.
Cha của Dan là một ngư dân nhiều kinh nghiệm. Ông thường ra khơi cả tuần liền mới về. Mỗi lần về ông mang theo rất nhiều cá lớn cho dân làng.
Cha của Dan thường kể cho con trai về những chuyến đi của mình, về những con sóng cao 5 thậm chí 10 mét, gió giật, bão giông và cả những con cá vô cùng lớn. Dan chưa bao giờ được ra khơi, cậu thích thú nghe câu chuyện của cha và ước mình sẽ trở thành người như cha. Có thể ra khơi, được tận hưởng thiên nhiên hoang dại và mang về thật nhiều cá cho mọi người.
Quà Tặng Cuộc Sống – Ước mơ như con thuyền giữa đại dương
Ngày sinh nhật 10 tuổi của Dan, cha của cậu chuẩn bị một chiếc bánh cùng những ngọn nến. Người cha bảo Dan hãy nhắm mắt lại nghĩ đến ước mơ của mình, mong nó trở thành hiện thực và thổi nến. Sau khi ước xong, cha hỏi cậu: “Con đã ước gì vậy Dan?”. Bằng suy nghĩ của đứa trẻ thơ ngây, Dan trả lời: “Con ước trở thành một người như cha!” – “Tại sao lại như cha?” – “Con muốn được ra khơi, tận hưởng đại dương, và mang thật nhiều cá về.”
Cha của Dan cười và bảo: “Con có chắc đó là ước mơ của mình không? Hay chỉ là mong muốn hoặc sở thích?”
“Con không biết nữa, nhưng con nghĩ đó là ước mơ” – Dan trả lời.
“Con có thấy sợ không?”
“Sợ gì thưa cha?”
“Sợ đại dương rộng lớn, sợ những con sóng cao, những cơn bão và những loài thủy quái, trong khi con quá bé nhỏ”
“Thực hiện ước mơ của mình thì chẳng có gì đáng sợ cả”
Cha của Dan ân cần đáp:
Con của cha! Khi con chưa bao giờ ra khơi, con không biết ngoài đó có gì. Mọi thứ cha kể chỉ khiến con thấy thích thú mà không hề sợ hãi. Con nghĩ ra khơi là ước mơ nhưng thực ra đó chỉ là sở thích, hoặc một điều gì đó khiến con tò mò và muốn trải nghiệm. Đừng nhầm lẫn giữa ước mơ và sở thích. Khi ước mơ không khiến con sợ hãi thì có nghĩa là nó chưa đủ lớn.
Con hãy hình dung con thuyền chính là ước mơ của con. Và đại dương chính là nơi con sẽ thực hiện ước mơ đó. Khi ước mơ của con quá bé nhỏ chỉ như chiếc thuyền con. Ngay lập tức nó sẽ bị những con sóng nhấn chìm. Nhưng khi ước mơ của con lớn lao như một chiếc thuyền lớn. Con có thể đứng trên đó, điều khiển chiếc thuyền – chính là thực hiện ước mơ của mình và vượt sóng ra khơi.
Chính vì vậy, con hãy tìm cho mình một ước mơ đủ lớn lao để khiến con sợ hãi, và đủ vĩ đại để con có thể vượt qua những khó khăn trở ngại. Con hiểu ý cha chứ?
Dan gật đầu, cha nói tiếp:
Con trai của cha, ngay từ bây giờ con hãy tìm ra ước mơ của mình đi. Sau này con muốn trở thành gì? Không nhất thiết phải làm một ngư dân như cha, con có thể làm thuyền trưởng. Con có thể học thật giỏi và trở thành một bác sĩ. Hay làm một thầy giáo để dạy lại cho những đứa trẻ của ngôi làng này. Và con hãy nuôi dưỡng ước mơ đó để nó lớn lên từng ngày. Đừng sợ hãi như sợ những con sóng. Hãy nhớ khi ước mơ không khiến con sợ hãi có nghĩa là nó chưa đủ lớn. Điều cần làm là bản thân con phải vĩ đại hơn cả ước mơ của mình….
Khi ước mơ không khiến bạn sợ hãi thì có nghĩa là nó chưa đủ lớn
Câu chuyện đơn giản nhưng đã thức tỉnh nhiều người kể cả người lớn. Chúng ta có nhiều ước mơ khi còn bé, thậm chí có những ước mơ viển vông. Nhưng khi trưởng thành chúng ta đánh mất hầu hết những ước mơ đó, chỉ vì chúng không đủ lớn lao. Hãy nghĩ đến ước mơ của bạn từng ngày từng giờ và thực hiện nó ngay bây giờ để sau này sẽ không hối hận
Thúy Linh
Nguồn: Daycon.com.vn

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi đáp 2010

Buổi tối cuối cùng của năm 2019, mình quyết định không đi Countdown mà dành khoảng lặng cho bản thân để nhìn lại 10 năm qua, con người và cuộc sống của mình đã thay đổi như thế nào.
Mùa thu năm 2009, mình hồi hộp tìm tên Vũ Thúy Linh trong 8 tờ giấy A4 trên bảng tin để xem được vào lớp nào của trường Chu Văn An. Mình bắt đầu từ danh sách lớp A8 vì nghĩ với nguyện vọng ban KHXH và cơ bản thì đó hẳn sẽ là lựa chọn phù hợp. Nhưng mình tìm hoài tìm mãi ở khắp các lớp mà không ra, cuối cùng tên mình nằm lưng chừng trong danh sách lớp A1. Mình khá bất ngờ, khó hiểu nhưng vẫn vui vui vì mình được vào lớp chọn ban KHTN, nhưng mình không biết rằng 3 năm sau đó là gánh nặng, là áp lực, stress và lạc lối khi bị "ngồi nhầm lớp". Nhưng trải qua 3 năm, mình nhận ra rằng: cho dù bị ném vào hoàn cảnh tệ thế nào, mình không chỉ sống sót mà còn biết cách khiến mình trở nên đặc biệt.
Đầu đông năm 2010, mình và con bạn thân bùng buổi học thêm Vật lí để đến cửa hiệu đàn để mang về cây guitar mơ ướ…

Review sách - Tiệm sách cơn mưa - Câu chuyện của những ước mơ

Từ khi bé xíu chúng ta đều được dặn dò hãy luôn mang theo ước mơ nhưng chẳng mấy ai giữ được nó cho tới lúc trưởng thành. Những thực tại phũ phàng, những bộn bề cuộc sống, và những khối óc thực tế đã đè bẹp trước khi chúng được chắp cánh bay đi. Vậy có cách nào để tìm lại chúng không?
Cho đến giờ tôi vẫn không biết làm cách nào để tìm lại những gì đã mất, nhưng tôi biết cách để tạo ra chúng một lần nữa. Đó là khi tôi hiểu ước mơ có sức mạnh lớn thế nào, nó có thể tái sinh tâm hồn, thay đổi tư duy và khiến trái tim có thêm nhiều nhiệt huyết và sức mạnh. 
Giống như cô bé Ruko trong câu chuyện "Tiệm sách cơn mưa" đã dùng sức mạnh của ước mơ để cứu không chỉ tiệm sách và những hạt giống kể chuyện mà còn cứu cả những ước mơ còn dang dở của mọi người. Nhưng điều quan trọng nhất, Ruko đã thay đổi chính mình sau một hành trình dài và khó tin, từ một cô bé nhút nhát, có phần ganh tị với em gái của mình nhưng cuối câu chuyện Ruko đã trở thành một cô bé dũng cảm, biết yêu thương, ước mơ …

Review Sách - Mắt Biếc - Bản giao hưởng của nỗi buồn bất tận

Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người... Đời người trôi qua nhanh như những nốt nhạc, chỉ một lần lỡ nhịp là cả đời đã lạc mất nhau. Tôi chưa từng chứng kiến tình yêu nào tha thiết, đậm sâu, thầm lặng và cao thượng như tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan - cô gái có đôi mắt biếc đã hút hồn Ngạn trong những năm tháng tuổi thơ và những khoảnh khắc khi trưởng thành. "Những điều đó xảy đến một cách tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà chẳng hiểu vì sao"
Với tôi, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan là một tình yêu đẹp không tì vết. Nhưng chỉ tiếc rằng câu chuyện tình chỉ vang lên bằng những tiếng đàn tình tang nặng trĩu nỗi lòng của Ngạn. 

Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi

Chợt tôi chợt nhớ đến truyện ngắn "Nhà Cổ" của Nguyễn Ngọc Tư. Có đoạn mở đầu rằng "…