Chuyển đến nội dung chính

Review Sách - Bay Trên Tổ Chim Cúc Cu - Hãy sống một lần như McMurphy

Nhan đề của cuốn sách khiến nhiều người hoang mang không biết nó nói về điều gì. Nhìn chiếc xe bus bay trên không trung khiến tôi cảm thấy mình sẽ bước vào một thế giới lạ lùng... 
Quả đúng như vậy, thế giới của những người điên cam chịu. Họ nhận thức rất rõ về cuộc sống của mình và những thứ diễn ra xung quanh. Nhưng những luật lệ áp đặt của mụ y tá trưởng đã biến họ thành những cỗ máy vô tri, vùi dập tinh thần họ một cách khôn ngoan. Thậm chí người bình thường bỗng giả câm giả điếc trong suốt những năm tháng sống ở bệnh viện tâm thần.


Mọi chuyện có lẽ sẽ vẫn còn tiếp diễn một cách đều đặn, và quy củ, và tẻ nhạt theo những luật lệ được áp đặt. Cho đến khi.. McMurphy xuất hiện. Hắn như một chú ngựa hoang bất trị đã làm đảo lộn cuộc sống thường ngày ở bệnh viện tâm thần. Đã trở thành người đứng đầu một cuộc cách mạng chống lại mụ y tá trưởng và Liên hợp.

Sự nổi loạn của McMurphy đã thức tỉnh những bệnh nhân ở đó. Họ dưới sự dẫn dắt và nổi loạn của McMurphy đã thách thức trật tự đạo đức giả mà mụ y tá trường và các hộ lý đã áp đặt lên các bệnh nhân. Một cuộc chiến không cân sức đã diến ra. Dù là trong tác phẩm văn học nhưng nó không thi vị mà hiện thực như chính cuộc đời. Kẻ yếu không thể thắng. Sau tất cả những nỗ lực và cố gắng. Sau những sảng khoái và bi thương. Chạm đến tự do và khuôn khổ, cá nhân và hệ thống, bình thường và bất bình thường, tỉnh táo và điên loan... Sau tất cả, McMurphy đã chết một cách dữ dội như cách hắn từng sống...

Bay Trên Tổ Chim Cúc Cu là một kiệt tác văn chương, nằm trong danh sách những cuốn tiểu thuyết vĩ đại nhất thế kỉ 20. Bay Trên Tổ Chim Cúc Cu trong điện ảnh là một siêu phẩm kinh điển, chiến thắng ở tất cả các đề cử quan trọng nhất của giải Oscar.
Sau khi đoc xong cuốn tiểu thuyết này. Tôi chỉ muốn nói... Thượng đế đã ban cho chúng ta một cuộc sống, vậy thì hãy sống ít nhất một lần như McMurphy...




Thúy Linh

Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…