Chuyển đến nội dung chính

Bí mật 18 năm về bộ cờ vua

Câu chuyện xảy ra vào mùa xuân hè năm 1999. 

12 giờ trưa, trời nắng chang chang. Tôi không còn nhớ trời nóng như thế nào, chỉ nhớ trong kí ức tôi là một sắc vàng của nắng bao trùm lên những bóng áo trắng đang lướt nhanh trên đường.
Ngày đó tôi 5 tuổi, buổi trưa tôi ra cửa đứng nhìn các anh chị học cấp ba đang đi về qua nhà. Mẹ tôi vẫn thường nói: Nhìn các anh chị đi học kìa, sau này Đào lớn đi học, rồi cũng học giỏi như các anh chị nhé!
Hôm đó có một chị học sinh đánh rơi một chiếc cặp sách màu đen trước cửa nhà. Tôi không chắc là anh hay chị, nhưng theo hình dung của tôi đó là một cô gái. Đáng ra chúng tôi nên mang chiếc cặp sách đó đến trường và gửi lại. Nhưng chẳng hiểu sao chúng tôi lại nhặt nó, để trước cửa nhà, đợi chị học sinh đó quay lại thì trả lại chiếc cặp. Nhưng nhiều ngày trôi qua, không có ai đến hỏi lại chiếc cặp đó. Tò mò, chúng tôi mở ra xem. Tôi không nhớ trong đó có gì, trên cuốn vở ghi tên ai, học sinh lớp nào. Thứ tôi nhớ duy nhất chính là bộ cờ vua bé xíu bằng nam châm, thứ đã đưa tôi đến với những hành trình kì diệu...

Sau đó, bố đã dạy tôi chơi cờ vua. Không lâu sau tôi tiến bộ hơn hẳn, năm 7 tuổi tôi đã vượt qua bố. Tôi cứ tưởng vậy mà mãi sau này mới biết là bố nhường tôi thắng để động viên tôi.
Nhờ bộ cờ vua đó, nhờ bố đã dạy và động viên mà sau này tôi trở thành một kì thủ. Ngày đó Đại Kiện Tướng Nguyễn Ngọc Trường Sơn là cái tên mà tôi hằng mến mộ. Thành tích của tôi, tuy không có gì nổi bật, nhưng tôi đã có một hành trình gắn bó với cờ vua đáng nhớ. Những cảm xúc, niềm vui rồi nỗi buồn, sự hân hoan lại xen cùng tiếc nuối, thất bại rồi chiến thắng và vinh quang, những đồng đội ở bên cạnh, những lời động viên, chia sẽ, chúc mừng và cả chia buồn. Tôi nhận ra hạnh phúc không phải một đích đến, đó là một hành trình, những cảm xúc mà cả đời sẽ không có lần thứ hai.

Tôi tưởng mình đã quên câu chuyện về bộ cờ vua năm xưa. Nhưng không hiểu sao mọi thứ tự nhiên ùa về, rõ ràng như một thước phim đang diễn ra trước mắt. Nhiều người sẽ không tin khi tôi nói tôi bắt đầu nhớ từ năm 2 tuổi. Vì vậy bộ cờ vua của 18 năm trước chỉ là một câu chuyện nhỏ trong tuổi thơ tôi. Tôi quyết định viết lại câu chuyện này để sau này chẳng may tôi quên, khi đọc lại tôi sẽ được về tuổi thơ thêm một lần nữa. Và lí do chính là tôi muốn nói lời cảm ơn và chia sẻ. Không phải với bố, người đã dạy tôi chơi cờ. Mà với chị học sinh năm xưa. Chuyện qua lâu rồi nhưng xin chị đừng trách, đừng tiếc cũng đừng buồn về chiếc cặp sách năm nào, đặc biệt là bộ cờ vua. Vào những năm đó, chúng ta ai cũng nghèo hết, một bộ bờ vua như thế hẳn là một món đồ quý giá với những đứa học trò. Nhưng nhờ bộ cờ vua đó mà em đã có một môn thể thao để chơi, vì ngày đó em gần như không chơi được các môn thể thao đòi hỏi vận động và thể lực. Nhờ bộ cờ vua đó, đứa bé năm nào đã trở thành một kì thủ, đã mang về những thành tích dù ít dù nhiều cho những ngôi trường mà biết đâu chị, hoặc con chị theo học? Và quan trọng hơn tất cả, nó đã mang cho em những trành trình kì diệu mà cả đời sẽ còn nhớ mãi.

Cảm ơn chị, một cựu học sinh THPT Gang Thép năm 1999...


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…