Chuyển đến nội dung chính

Bí mật 18 năm về bộ cờ vua

Câu chuyện xảy ra vào mùa xuân hè năm 1999. 

12 giờ trưa, trời nắng chang chang. Tôi không còn nhớ trời nóng như thế nào, chỉ nhớ trong kí ức tôi là một sắc vàng của nắng bao trùm lên những bóng áo trắng đang lướt nhanh trên đường.
Ngày đó tôi 5 tuổi, buổi trưa tôi ra cửa đứng nhìn các anh chị học cấp ba đang đi về qua nhà. Mẹ tôi vẫn thường nói: Nhìn các anh chị đi học kìa, sau này Đào lớn đi học, rồi cũng học giỏi như các anh chị nhé!
Hôm đó có một chị học sinh đánh rơi một chiếc cặp sách màu đen trước cửa nhà. Tôi không chắc là anh hay chị, nhưng theo hình dung của tôi đó là một cô gái. Đáng ra chúng tôi nên mang chiếc cặp sách đó đến trường và gửi lại. Nhưng chẳng hiểu sao chúng tôi lại nhặt nó, để trước cửa nhà, đợi chị học sinh đó quay lại thì trả lại chiếc cặp. Nhưng nhiều ngày trôi qua, không có ai đến hỏi lại chiếc cặp đó. Tò mò, chúng tôi mở ra xem. Tôi không nhớ trong đó có gì, trên cuốn vở ghi tên ai, học sinh lớp nào. Thứ tôi nhớ duy nhất chính là bộ cờ vua bé xíu bằng nam châm, thứ đã đưa tôi đến với những hành trình kì diệu...

Sau đó, bố đã dạy tôi chơi cờ vua. Không lâu sau tôi tiến bộ hơn hẳn, năm 7 tuổi tôi đã vượt qua bố. Tôi cứ tưởng vậy mà mãi sau này mới biết là bố nhường tôi thắng để động viên tôi.
Nhờ bộ cờ vua đó, nhờ bố đã dạy và động viên mà sau này tôi trở thành một kì thủ. Ngày đó Đại Kiện Tướng Nguyễn Ngọc Trường Sơn là cái tên mà tôi hằng mến mộ. Thành tích của tôi, tuy không có gì nổi bật, nhưng tôi đã có một hành trình gắn bó với cờ vua đáng nhớ. Những cảm xúc, niềm vui rồi nỗi buồn, sự hân hoan lại xen cùng tiếc nuối, thất bại rồi chiến thắng và vinh quang, những đồng đội ở bên cạnh, những lời động viên, chia sẽ, chúc mừng và cả chia buồn. Tôi nhận ra hạnh phúc không phải một đích đến, đó là một hành trình, những cảm xúc mà cả đời sẽ không có lần thứ hai.

Tôi tưởng mình đã quên câu chuyện về bộ cờ vua năm xưa. Nhưng không hiểu sao mọi thứ tự nhiên ùa về, rõ ràng như một thước phim đang diễn ra trước mắt. Nhiều người sẽ không tin khi tôi nói tôi bắt đầu nhớ từ năm 2 tuổi. Vì vậy bộ cờ vua của 18 năm trước chỉ là một câu chuyện nhỏ trong tuổi thơ tôi. Tôi quyết định viết lại câu chuyện này để sau này chẳng may tôi quên, khi đọc lại tôi sẽ được về tuổi thơ thêm một lần nữa. Và lí do chính là tôi muốn nói lời cảm ơn và chia sẻ. Không phải với bố, người đã dạy tôi chơi cờ. Mà với chị học sinh năm xưa. Chuyện qua lâu rồi nhưng xin chị đừng trách, đừng tiếc cũng đừng buồn về chiếc cặp sách năm nào, đặc biệt là bộ cờ vua. Vào những năm đó, chúng ta ai cũng nghèo hết, một bộ bờ vua như thế hẳn là một món đồ quý giá với những đứa học trò. Nhưng nhờ bộ cờ vua đó mà em đã có một môn thể thao để chơi, vì ngày đó em gần như không chơi được các môn thể thao đòi hỏi vận động và thể lực. Nhờ bộ cờ vua đó, đứa bé năm nào đã trở thành một kì thủ, đã mang về những thành tích dù ít dù nhiều cho những ngôi trường mà biết đâu chị, hoặc con chị theo học? Và quan trọng hơn tất cả, nó đã mang cho em những trành trình kì diệu mà cả đời sẽ còn nhớ mãi.

Cảm ơn chị, một cựu học sinh THPT Gang Thép năm 1999...


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi đáp 2010

Buổi tối cuối cùng của năm 2019, mình quyết định không đi Countdown mà dành khoảng lặng cho bản thân để nhìn lại 10 năm qua, con người và cuộc sống của mình đã thay đổi như thế nào.
Mùa thu năm 2009, mình hồi hộp tìm tên Vũ Thúy Linh trong 8 tờ giấy A4 trên bảng tin để xem được vào lớp nào của trường Chu Văn An. Mình bắt đầu từ danh sách lớp A8 vì nghĩ với nguyện vọng ban KHXH và cơ bản thì đó hẳn sẽ là lựa chọn phù hợp. Nhưng mình tìm hoài tìm mãi ở khắp các lớp mà không ra, cuối cùng tên mình nằm lưng chừng trong danh sách lớp A1. Mình khá bất ngờ, khó hiểu nhưng vẫn vui vui vì mình được vào lớp chọn ban KHTN, nhưng mình không biết rằng 3 năm sau đó là gánh nặng, là áp lực, stress và lạc lối khi bị "ngồi nhầm lớp". Nhưng trải qua 3 năm, mình nhận ra rằng: cho dù bị ném vào hoàn cảnh tệ thế nào, mình không chỉ sống sót mà còn biết cách khiến mình trở nên đặc biệt.
Đầu đông năm 2010, mình và con bạn thân bùng buổi học thêm Vật lí để đến cửa hiệu đàn để mang về cây guitar mơ ướ…

Review sách - Tiệm sách cơn mưa - Câu chuyện của những ước mơ

Từ khi bé xíu chúng ta đều được dặn dò hãy luôn mang theo ước mơ nhưng chẳng mấy ai giữ được nó cho tới lúc trưởng thành. Những thực tại phũ phàng, những bộn bề cuộc sống, và những khối óc thực tế đã đè bẹp trước khi chúng được chắp cánh bay đi. Vậy có cách nào để tìm lại chúng không?
Cho đến giờ tôi vẫn không biết làm cách nào để tìm lại những gì đã mất, nhưng tôi biết cách để tạo ra chúng một lần nữa. Đó là khi tôi hiểu ước mơ có sức mạnh lớn thế nào, nó có thể tái sinh tâm hồn, thay đổi tư duy và khiến trái tim có thêm nhiều nhiệt huyết và sức mạnh. 
Giống như cô bé Ruko trong câu chuyện "Tiệm sách cơn mưa" đã dùng sức mạnh của ước mơ để cứu không chỉ tiệm sách và những hạt giống kể chuyện mà còn cứu cả những ước mơ còn dang dở của mọi người. Nhưng điều quan trọng nhất, Ruko đã thay đổi chính mình sau một hành trình dài và khó tin, từ một cô bé nhút nhát, có phần ganh tị với em gái của mình nhưng cuối câu chuyện Ruko đã trở thành một cô bé dũng cảm, biết yêu thương, ước mơ …

Review Sách - Mắt Biếc - Bản giao hưởng của nỗi buồn bất tận

Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người... Đời người trôi qua nhanh như những nốt nhạc, chỉ một lần lỡ nhịp là cả đời đã lạc mất nhau. Tôi chưa từng chứng kiến tình yêu nào tha thiết, đậm sâu, thầm lặng và cao thượng như tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan - cô gái có đôi mắt biếc đã hút hồn Ngạn trong những năm tháng tuổi thơ và những khoảnh khắc khi trưởng thành. "Những điều đó xảy đến một cách tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà chẳng hiểu vì sao"
Với tôi, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan là một tình yêu đẹp không tì vết. Nhưng chỉ tiếc rằng câu chuyện tình chỉ vang lên bằng những tiếng đàn tình tang nặng trĩu nỗi lòng của Ngạn. 

Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi

Chợt tôi chợt nhớ đến truyện ngắn "Nhà Cổ" của Nguyễn Ngọc Tư. Có đoạn mở đầu rằng "…