Chuyển đến nội dung chính

Bí mật 18 năm về bộ cờ vua

Câu chuyện xảy ra vào mùa xuân hè năm 1999. 

12 giờ trưa, trời nắng chang chang. Tôi không còn nhớ trời nóng như thế nào, chỉ nhớ trong kí ức tôi là một sắc vàng của nắng bao trùm lên những bóng áo trắng đang lướt nhanh trên đường.
Ngày đó tôi 5 tuổi, buổi trưa tôi ra cửa đứng nhìn các anh chị học cấp ba đang đi về qua nhà. Mẹ tôi vẫn thường nói: Nhìn các anh chị đi học kìa, sau này Đào lớn đi học, rồi cũng học giỏi như các anh chị nhé!
Hôm đó có một chị học sinh đánh rơi một chiếc cặp sách màu đen trước cửa nhà. Tôi không chắc là anh hay chị, nhưng theo hình dung của tôi đó là một cô gái. Đáng ra chúng tôi nên mang chiếc cặp sách đó đến trường và gửi lại. Nhưng chẳng hiểu sao chúng tôi lại nhặt nó, để trước cửa nhà, đợi chị học sinh đó quay lại thì trả lại chiếc cặp. Nhưng nhiều ngày trôi qua, không có ai đến hỏi lại chiếc cặp đó. Tò mò, chúng tôi mở ra xem. Tôi không nhớ trong đó có gì, trên cuốn vở ghi tên ai, học sinh lớp nào. Thứ tôi nhớ duy nhất chính là bộ cờ vua bé xíu bằng nam châm, thứ đã đưa tôi đến với những hành trình kì diệu...

Sau đó, bố đã dạy tôi chơi cờ vua. Không lâu sau tôi tiến bộ hơn hẳn, năm 7 tuổi tôi đã vượt qua bố. Tôi cứ tưởng vậy mà mãi sau này mới biết là bố nhường tôi thắng để động viên tôi.
Nhờ bộ cờ vua đó, nhờ bố đã dạy và động viên mà sau này tôi trở thành một kì thủ. Ngày đó Đại Kiện Tướng Nguyễn Ngọc Trường Sơn là cái tên mà tôi hằng mến mộ. Thành tích của tôi, tuy không có gì nổi bật, nhưng tôi đã có một hành trình gắn bó với cờ vua đáng nhớ. Những cảm xúc, niềm vui rồi nỗi buồn, sự hân hoan lại xen cùng tiếc nuối, thất bại rồi chiến thắng và vinh quang, những đồng đội ở bên cạnh, những lời động viên, chia sẽ, chúc mừng và cả chia buồn. Tôi nhận ra hạnh phúc không phải một đích đến, đó là một hành trình, những cảm xúc mà cả đời sẽ không có lần thứ hai.

Tôi tưởng mình đã quên câu chuyện về bộ cờ vua năm xưa. Nhưng không hiểu sao mọi thứ tự nhiên ùa về, rõ ràng như một thước phim đang diễn ra trước mắt. Nhiều người sẽ không tin khi tôi nói tôi bắt đầu nhớ từ năm 2 tuổi. Vì vậy bộ cờ vua của 18 năm trước chỉ là một câu chuyện nhỏ trong tuổi thơ tôi. Tôi quyết định viết lại câu chuyện này để sau này chẳng may tôi quên, khi đọc lại tôi sẽ được về tuổi thơ thêm một lần nữa. Và lí do chính là tôi muốn nói lời cảm ơn và chia sẻ. Không phải với bố, người đã dạy tôi chơi cờ. Mà với chị học sinh năm xưa. Chuyện qua lâu rồi nhưng xin chị đừng trách, đừng tiếc cũng đừng buồn về chiếc cặp sách năm nào, đặc biệt là bộ cờ vua. Vào những năm đó, chúng ta ai cũng nghèo hết, một bộ bờ vua như thế hẳn là một món đồ quý giá với những đứa học trò. Nhưng nhờ bộ cờ vua đó mà em đã có một môn thể thao để chơi, vì ngày đó em gần như không chơi được các môn thể thao đòi hỏi vận động và thể lực. Nhờ bộ cờ vua đó, đứa bé năm nào đã trở thành một kì thủ, đã mang về những thành tích dù ít dù nhiều cho những ngôi trường mà biết đâu chị, hoặc con chị theo học? Và quan trọng hơn tất cả, nó đã mang cho em những trành trình kì diệu mà cả đời sẽ còn nhớ mãi.

Cảm ơn chị, một cựu học sinh THPT Gang Thép năm 1999...


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cho ai đang chênh vênh trong tuổi trẻ

Tôi phải đi con đường nào? Cô muốn đi đâu? Tôi không biết! Thế thì cô đi con đường nào cũng vậy thôi!


Đây là đoạn hội thoại của cô gái Alice với chú mèo trong Xứ sở thần tiên, tuy ngắn ngủi nhưng nó đã thức tỉnh bao nhiêu người trong chúng ta? Đã bao giờ bạn dừng lại và tự hỏi, mình đang đi đâu trong hành trình của cuộc đời mình? Trong chúng ta có những người mất 4 năm đại học với một ngành nghề được ba mẹ định hướng. Chúng ta từ bỏ một công việc mình yêu thích nhưng kém phần ổn định để yên bề với một công việc nhàm chán có cái tên chung là biên chế. Thậm chí chúng ta mất đến một nửa cuộc đời để nhẫn nhịn một công việc sẽ cho mình và gia đình cuốn sổ hưu, để rồi những năm tháng cuối cùng của cuộc đời mới nuối tiếc vì đã chẳng làm được nhiều điều. Chắc chắn đã có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta cảm thấy nuối tiếc như thế, muốn làm một cái gì đó khác đi mà không đủ can đảm để thay đổi. Vậy làm sao để không phải day dứt hay nuối tiếc, chỉ có một cách là hãy đi đúng con đường. Làm sao…

Review sách - Good luck - Bí mật của may mắn *

Cuốn sách đi tìm sự may mắn hay nhất mọi thời đạiBan đầu Linh định tự mình review cuốn sách này nhưng thật sự sau khi đọc lại lời giới thiệu của nhà phát hành tại Việt Nam, Linh thấy chẳng có gì cho mình nói nữa. Nên bài viết này, mình xin phép trích lại lời giới thiệu cuốn sách của First News (có chỉnh sửa).
Good luck - Bí mật của may mắn là cuốn sách nổi tiếng và đọc đáo nhất được Nhà Xuất Bản Jossey-Bass xuất bản tháng 9.2004. Câu chuyện trong Good luck - Bí mật của may mắn hấp dẫn như câu chuyện thần thoại với những chân lý thực tế và vĩnh hằng của cuộc sống, mang lại cho người đọc niềm tin, hy vọng, những trải nghiệm quý báu, đồng thời lý giải tại sao một số người người luôn gặp được may mắn trong khi những người khác lại không gặp. Cuốn sách đã mang đến cho đọc giả một cái nhìn thú vị và sâu sắc về việc thay đổi những điều kiện cần thiết để tạo ra và duy trì sự may mắn trong cuộc đời chúng ta...
Cuốn sách mang đến một câu chuyện lạ thường hướng độc giả đến một bài học vô cùng giá t…

[Truyện ngắn] Bóng cây vẫn đứng đợi em về

Em à, những đợt không khí lạnh không còn nữa, thi thoảng trời hửng nắng giữa mùa đông làm lòng anh vui rộn rã. Hôm qua cũng một ngày hửng nắng như vầy, anh đã đi quanh một vòng thị trấn, vu vơ, lượn lờ mà chẳng biết đi đâu. Em biết không thị trấn của chúng mình bây giờ đã đầy sắc hồng của hoa đào, xanh xanh vàng vàng của những chậu quất, và trăm màu sắc của ngàn đóa hoa. À thì ra Tết đã về gần lắm rồi, còn em, em đã sắp về tới nhà chưa? Anh mong em về từng ngày còn hơn cả trẻ con mong Tết, ngày em về anh sẽ đứng đợi rất lâu ở sân bay, tay anh sẽ cầm một bó đào dăm tặng em, còn bánh chưng thì chắc ở nhà đang nấu đợi em về. Trên đường về nhà chúng mình sẽ ríu rít kể xem đã chuẩn bị Tết được những gì, anh và em đã mua quà gì cho nhau và cho bố mẹ. Bố mẹ anh hẳn cũng đang mong em về chẳng kém gì anh đâu. Nghĩ đến đây lòng anh lại dâng lên cảm giác hồi hộp, háo hức ngập tràn khó tả. Anh lại đếm từng ngày, từng ngày, cứ mỗi tối anh lại xé đi tờ lịch mà không cần chờ qua ngày mới. Anh cứ xé từng…