Chuyển đến nội dung chính

Bố đã đưa tôi đến với Cờ Vua như thế...

Trong mắt các bạn Bố là người như thế nào? Bố tôi không phải là một người hoàn hảo, nhưng Bố luôn yêu thương chị em tôi theo cách đặc biết nhất. Với tôi, Bố là người thầy tuyệt vời nhất của tuổi thơ...

Những hồi ức về bố…

Những năm tháng tuổi thơ, Bố là người bạn rất tuyệt vời. Bố không chơi cùng tôi những trò đồ hàng hay nghịch tóc như tôi vẫn thường chơi với các chị. Thay vào đó Bố dạy cho chị em tôi những trò chơi sáng tạo vô cùng. Bố dạy chúng tôi cách làm con trâu từ lá cây. Dạy chúng tôi làm súng từ bẹ chuối. Làm kèn từ kén sâu. Làm ống thổi bong bóng xà phòng từ cọng đu đủ. Làm cù xoay từ bất cứ vật gì Bố lượm được. Bố đào đất sét và dạy chị em tôi nặn đủ các loại quả trên đời… Tất cả những điều đó đã khiến tôi có một tuổi thơ tuyệt vời mà nhiều đứa trẻ, và cả con cháu sau tôi này phải ghen tỵ.
Bố không dạy tôi học số và chữ như mẹ và chị vẫn dạy. Thay vào đó Bố dạy tôi học vẽ. Tôi vẫn còn nhớ nét vẽ của Bố khi vẽ bông hoa sen trên tờ giấy chẳng chịt những nét vẽ nguệch ngoạc của tôi. Với một đứa trẻ 5 tuổi khi đó Bố thật sự là một họa sĩ tà hoa. Tôi nhớ có lần bố nhặt được một cây bút bi ở ngoài đường và mang về cho tôi vẽ, tôi đã hào hứng mang cây bút ra tô kín những chiếc lá tre trong cuốn sách hát nhạc của chị. Tôi vẫn còn nhớ mùi mực ngái vô cùng nhưng vẫn cắm mặt vào vẽ. Không biết có phải vì Bố mà tôi phát hiện ra năng khiếu hội họa từ rất sớm.

Bố đã đưa tôi đến với cờ vua như thế…


Bố đã dạy tôi rất nhiều thứ trên đời, từ những trò chơi con nít đến những lẽ phải, phép tắc trong cuộc sống và những bài học làm người. Trong đó, ấn tượng nhất chính là việc bố đã đưa tôi đến với cờ vua...
Ngày 5 tuổi bố đã kiên nhẫn dạy tôi chơi trò chơi khó nhằn này. Nhưng may mắn thay tôi đã tiếp thu nhanh đến nỗi đến năm 7 tuổi, Bố không thắng nổi tôi nữa. Tôi tự hào về bản thân lắm, mà chẳng biết rằng ngày đó Bố đã nhường tôi thắng để động viên tôi. Tôi rất tự tin và đăng kí vào đội tuyển cờ vua của trường.
Mùa giải đầu tiên của thành phố, tôi thất bại hoàn toàn. Tôi rất buồn vì thất bại đầu đời đó, nhưng Bố Mẹ đã động viên khiến tôi cảm thấy nhẹ tênh: “Không sao, dù sao con cũng là thí sinh duy nhất học lớp 2, các anh chị đều lớn hơn con mà” - "Nhưng có em Sơn học lớp 1, em ấy lúc nào cũng thắng con" - "Nhưng Sơn đi học muộn 2 năm, dù sao thì con vẫn nhỏ tuổi nhất. Không sao hết, năm nay chỉ là va chạm cho quen, năm sau mình thi tiếp!"
Thế là tôi lại miệt mài chơi cờ vua với Bố. Một năm trôi qua trình độ của tôi khá hơn rất nhiều. Tôi nóng lòng chờ đến ngày thi đấu. Cuối cùng mùa giải thứ hai cũng đến, tôi mang theo niềm tin và hy vọng, nhưng may mắn vẫn không mỉm cười với tôi. Tôi lại tiếp tục thất bại. Tôi đã hoài nghi về khả năng của mình và có ý định từ bỏ. Nhưng Bố Mẹ hiểu tôi thích chơi cờ vua nhiều thế nào nên vẫn khuyến khích tôi tiếp tục.
Đến mùa giải thứ ba, Cả Bố và Mẹ đưa tôi đi thi. Không ai được đứng xem và cổ vũ, nhưng Bố Mẹ vẫn chờ ở ngoài trong suốt trận đấu để tôi vững tin hơn. Tôi thắng liên tiếp 4 trận đầu và đạt điểm tuyệt đối. Chỉ còn trận chung kết nữa, nếu thắng hoặc chỉ cần hòa là tôi sẽ bước tiếp vào vòng khu vực. Khi thắng trận thứ 4, tôi háo hức chạy ra khoe Bố Mẹ. Tôi đã nhìn thấy niềm vui và niềm tự hào trên gương mặt họ. Sau đó Bố Mẹ đưa tôi trở về nhà nghỉ ngơi cho trận đấu ngày mai.
Ngồi trên xe máy Bố dặn tôi gục mặt vào lưng Bố cho khỏi gió. Tôi thấy vui và hạnh phúc khi có cả Bố và Mẹ cùng tôi tận hưởng niềm vui chiến thắng trong những trận đấu vừa qua. Trên quãng đường dài về nhà hôm đó, có một chiếc ô tô tải chở đầy than, bụi và khói xăng dầu bay mù mịt. Bố không muốn tôi phải hứng bụi nên tìm cách vượt qua nó. Chiếc ô tô chạy quá nhanh nên mãi Bố mới vượt được. Nhưng khi vượt qua thì tôi cũng đã hít đủ khói bụi rồi. Đêm hôm đó, tôi lên cơn co thắt phế quản và nhập viện cấp cứu... Năm đó tôi không thể tham gia trận chung kết, dành giải ba và không được bước tiếp vào vòng trong. 
Tôi đã rất buồn và luôn tự nhủ mình phải cố gắng. Nhưng cuộc đời không như một thước phim. Những năm tiếp theo tôi vẫn là một kì thủ nỗ lực hết mình nhưng không tránh nổi "dớp" giải ba. Sau này tôi không còn thi cờ vua nữa. Nhưng tôi vẫn cảm ơn Bố vì đã đưa tôi đến với cờ vua và giúp tôi có những trải nghiệm tuyệt vời khi còn trẻ. 

P/s. Không chỉ bố mẹ, thầy cô và đồng đội là những người đồng hành cùng tôi trong những mùa giải đó. Còn có một người nữa là Chị gái tôi. Năm 2006, tôi tiếp tục thi đấu, địa điểm ở trường THCS Nha Trang. Dựa vào kinh nghiệm và khả năng tôi đã khá tự tin. Nhưng tự tin cũng là con dao hai lưỡi, tự tin biến thành tự kiêu đã khiến tôi thua ngay trận đầu tiên. Tôi thất vọng nhưng không có cơ hội sửa sai. Trận đấu ngày hôm đó tôi là một trong những người ra cuối cùng. Mọi người đã về hết, chỉ còn mỗi Chị vẫn chờ tôi. Thấy tôi Chị hỏi thế nào, mặt tôi buồn rười rượi và suýt khóc, tôi nói "Thua rồi".  Rồi hai chị em về nhà. Mãi lâu sau Chị mới bảo "Chị cứ tưởng em đùa cơ" lúc đó tôi mới biết không chỉ riêng tôi buồn...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi đáp 2010

Buổi tối cuối cùng của năm 2019, mình quyết định không đi Countdown mà dành khoảng lặng cho bản thân để nhìn lại 10 năm qua, con người và cuộc sống của mình đã thay đổi như thế nào.
Mùa thu năm 2009, mình hồi hộp tìm tên Vũ Thúy Linh trong 8 tờ giấy A4 trên bảng tin để xem được vào lớp nào của trường Chu Văn An. Mình bắt đầu từ danh sách lớp A8 vì nghĩ với nguyện vọng ban KHXH và cơ bản thì đó hẳn sẽ là lựa chọn phù hợp. Nhưng mình tìm hoài tìm mãi ở khắp các lớp mà không ra, cuối cùng tên mình nằm lưng chừng trong danh sách lớp A1. Mình khá bất ngờ, khó hiểu nhưng vẫn vui vui vì mình được vào lớp chọn ban KHTN, nhưng mình không biết rằng 3 năm sau đó là gánh nặng, là áp lực, stress và lạc lối khi bị "ngồi nhầm lớp". Nhưng trải qua 3 năm, mình nhận ra rằng: cho dù bị ném vào hoàn cảnh tệ thế nào, mình không chỉ sống sót mà còn biết cách khiến mình trở nên đặc biệt.
Đầu đông năm 2010, mình và con bạn thân bùng buổi học thêm Vật lí để đến cửa hiệu đàn để mang về cây guitar mơ ướ…

Review sách - Tiệm sách cơn mưa - Câu chuyện của những ước mơ

Từ khi bé xíu chúng ta đều được dặn dò hãy luôn mang theo ước mơ nhưng chẳng mấy ai giữ được nó cho tới lúc trưởng thành. Những thực tại phũ phàng, những bộn bề cuộc sống, và những khối óc thực tế đã đè bẹp trước khi chúng được chắp cánh bay đi. Vậy có cách nào để tìm lại chúng không?
Cho đến giờ tôi vẫn không biết làm cách nào để tìm lại những gì đã mất, nhưng tôi biết cách để tạo ra chúng một lần nữa. Đó là khi tôi hiểu ước mơ có sức mạnh lớn thế nào, nó có thể tái sinh tâm hồn, thay đổi tư duy và khiến trái tim có thêm nhiều nhiệt huyết và sức mạnh. 
Giống như cô bé Ruko trong câu chuyện "Tiệm sách cơn mưa" đã dùng sức mạnh của ước mơ để cứu không chỉ tiệm sách và những hạt giống kể chuyện mà còn cứu cả những ước mơ còn dang dở của mọi người. Nhưng điều quan trọng nhất, Ruko đã thay đổi chính mình sau một hành trình dài và khó tin, từ một cô bé nhút nhát, có phần ganh tị với em gái của mình nhưng cuối câu chuyện Ruko đã trở thành một cô bé dũng cảm, biết yêu thương, ước mơ …

Review Sách - Mắt Biếc - Bản giao hưởng của nỗi buồn bất tận

Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người... Đời người trôi qua nhanh như những nốt nhạc, chỉ một lần lỡ nhịp là cả đời đã lạc mất nhau. Tôi chưa từng chứng kiến tình yêu nào tha thiết, đậm sâu, thầm lặng và cao thượng như tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan - cô gái có đôi mắt biếc đã hút hồn Ngạn trong những năm tháng tuổi thơ và những khoảnh khắc khi trưởng thành. "Những điều đó xảy đến một cách tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà chẳng hiểu vì sao"
Với tôi, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan là một tình yêu đẹp không tì vết. Nhưng chỉ tiếc rằng câu chuyện tình chỉ vang lên bằng những tiếng đàn tình tang nặng trĩu nỗi lòng của Ngạn. 

Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi

Chợt tôi chợt nhớ đến truyện ngắn "Nhà Cổ" của Nguyễn Ngọc Tư. Có đoạn mở đầu rằng "…