Chuyển đến nội dung chính

Những gánh hàng rong

Chiều nay tình cờ tôi được ăn một cây kem ốc quế, khi nhận cây kem từ cô bán hàng tôi chợt nhận ra một gương mặt thân quen quá đỗi. Tôi hỏi: Cô bán kem được bao nhiêu năm rồi? Cô trả lời từ khoảng năm 1982 hay tám mấy cô không nhớ nữa. Hóa ra những cây kem mà tôi và những đứa trẻ ở khu này ăn từ ngày tuổi thơ cho đến lúc trưởng thành, những thế hệ này sang thế hệ khác... tất cả đều từ một hàng kem...
Cây kem ốc quế năm nào nay đã khác. Ngày xưa đó là một món quà, một đặc ân, một thứ gì quý báu đến mức những đứa trẻ phải lén lút giành tiền mua kem, hoặc nếu được ba mẹ mua cho thì đó là một phần thưởng đầy mê hoặc.
Vị xoài, đó là vị kem rõ nhất tôi còn nhớ, lớp kem mềm chồng lên nhau từng viên trong một thanh ốc quế nâu vàng giòn rụm, sau cùng là một lớp chất lỏng màu nâu đựng trong một chiếc tách nhựa trong nhỏ xíu có chiếc nắp màu đỏ, điểm nhấn đó chính là socola, khiến que kem càng trở nên quyến rũ.
Tôi tin tuổi thơ của ai cũng có những gánh hàng rong quen thuộc. Với tôi không chỉ là cô bán kem ốc quế. Mà còn là chú bán kem mút với chiếc kèn bóp trên tay lái rong ruổi khắp các nẻo đường giữa trưa hè oi ả, tiếng kèn không tên mà đứa trẻ nào cũng nghe được là "Kem mút! Kem mút!". Là ông Đoàn già bán đậu có ba người con gái mà chiều nào cũng đi qua khu phố nhà tôi. Là bà bán lòng với hai chiếc xô nhựa đeo hai bên xe đạp, chẳng cần rao như những gánh hàng rong khác mà ngay cả một đứa trẻ như tôi cũng nhận ra và kêu lên: Bà bán lòng kìa mẹ! Hay bà bán nước mắm có chiếc vòi kì lạ mà một đứa trẻ mới 3, 4 tuổi ngày đó không hiểu được áp suất chất lỏng trong ống thông nhau, cứ thắc mắc mãi sao bà ấy chỉ cần đưa miệng vào thổi phù một cái là nước mắm đã chảy ra từ can lớn vào chai mắm nhỏ của gia đình tôi... Rồi những gánh hàng rong bán nếp, cẩm mà tôi không sao quên câu rao ngọt ngào thắm thiết "Ai... rượu nếp đi! Ai... rượu nếp nào!...". Gánh hàng rong bán bỏng mà bọn trẻ mua về thi nhau giả vờ làm điếu thuốc, điều cày hay mỏ vịt. Gánh kẹo kéo lâu lâu mới xuất hiện khiến bọn trẻ háo hức vơ vét hết đồ nhựa, dép nhựa trong nhà mang đi để đổi lấy một thanh kẹo kéo chỉ nhai chóp chép vài cái đã bỗng chốc tan trong miệng khiến chúng tiếc hùi hụi...
Nhiều lắm, biết bao nhiêu gánh hàng rong, biết bao nhiêu con người đã gắn bó với mảnh đất nơi tôi sống từng năm từng tháng. Chứng kiến lớp trẻ này lớn lên rồi lại đến lớp khác. Chứng kiến biết bao nhiêu đổi thay của xã hội, của thời thế khiến họ chẳng còn gắn bó với những gánh hàng rong bởi nó không đủ giúp họ mưu sinh. Cứ như vậy những con người năm xưa không biết đã đi đâu, có người đã mất, có người bỏ nghề, có người vẫn nắng mưa với chiếc xe đẩy như cô bán kem ốc quế đã đứng đó, loanh quanh ở đó và sẽ mãi còn đó từ hơn 30 năm nay. Cây kem ốc quế không còn trọn vẹn một cách thần kỳ như ngày xưa nữa, nhưng kể từ giây phút cầm que kem trên tay và thưởng thức nó, trái tim tôi lại tràn trề với năm tháng tuổi thơ. Những hồi ức, một lần nữa lại lướt nhanh qua trí óc của tôi, rõ ràng như một thước phim. Đẹp và ấm áp một cách lạ kì!
Người ta nói thơ hay là ở người bình, vậy nên món ăn ngon cũng là do lòng người thưởng thức. Nếu nhà văn Vũ Bằng có một danh tác về những miếng ngon của thủ đô Hà Nội thì tôi cũng sẵn lòng chia sẻ những món ngon của thủ đô gió ngàn bằng tất cả yêu thương và hoài niệm với tuổi thơ. Đó không hẳn là những món ngon đệ nhất để khoe cùng thiên hạ, nhưng mục đích cũng không phải để khoe cái ngon, cái quý với bạn bè tứ phương, mà cho chính những người con từng sinh ra và lớn lên ở trái tim Gang Thép, để giúp họ có một tấm vé trở về với tuổi thơ...
Thúy Linh
02/5/2017
Gang Thép, Thái Nguyên

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…