Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng sáu, 2017

Review Sách - Nanh Trắng - Từ rừng rậm trở về với yêu thương

Nếu trong Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã, chú chó Buck nghe theo bản năng từ bỏ loài người để trở về nơi hoang dã, thì trong Nanh Trắng, chú chó cùng tên đã rời bỏ rừng rậm để về quy phục loài người. Cả hai chú chó trong hai câu chuyện đều phải trải qua những biến cố, và những điều bất hạnh, nhưng sau cùng chúng đều tìm được cuộc sống của riêng mình. 
Cái tên Nanh Trắng xuất hiện ở mãi nửa sau của tác phẩm, phần đầu tiên Jack London dùng để miêu tả về mẹ nó - là một con chó cực kì khôn ngoan. Bằng bản năng của mình nó đã khiến lần lượt từng con chó trong đàn kéo xe trở thành miếng mồi cho lũ sói. Cuối cùng trước sự xua đuổi của loài người, chúng bỏ đi và tách bầy. Trong bầy sói có sói già và sói đực, một con già nhất và một con khỏe nhất đánh nhau tranh giành sói cái. Bằng sự khôn ngoan và lọc lõi, sói già đã đạt được mục đích của mình. Cũng từ đây sói con và 3 anh chị em của nó ra đời. Những bước đi chập chững đầu tiên trong cuộc đời, sói con đã học được muôn điều từ cuộc sống, những con gà c…

Review Sách - Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã* - Đánh thức bản năng

Hôm nay tôi bất chợt tìm thấy một cuốn sách đã nằm trên giá từ rất lâu. Cuốn sách bìa cứng có hình một con chó sói tru đêm dưới ánh trăng tròn nơi hoang vắng. Lật mở ra tôi thấy nét kí năm xưa của mình "Thái Nguyên, ngày 4/10/2008 ..." Hóa ra tôi đã đọc cuốn sách này gần 10 năm rồi, tôi không còn nhớ được nội dung, tình tiết và cốt truyện của những câu chuyện ngắn trong Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã, chỉ nhớ nó kể về con người và loài sói vào thế kỉ 19, khi người ta đua nhau đi tìm vàng ở Klondike. Những câu chuyện đã tái hiện lại cuộc sống của con người và những loài động vật, diễn biến tâm lí, hành động một cách vừa bản năng, vừa thuần hóa. Trong số năm câu chuyện trong Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã thì câu chuyện về chú chó Buck là tiêu biểu nhất, vì thế tựa đề câu chuyện được đặt tên cho cả tác phẩm. Buck là một chú chó được nuôi dưỡng và lớn lên với cuộc sống vương giả và no đủ, không phải bận tâm bất kì điều gì về cuộc sống phức tạp bên ngoài. Nhưng cuộc đời của Buck đã đảo lộn hoàn t…

Review Sách - Giết con chim nhại - Giết nó là tội lỗi!

Cuốn tiểu thuyết đầu tay của nữ nhà văn Mỹ Harper Lee không kể về chuyện giết con chim nhại như thế nào, mà nó kể về hàng loạt vụ "giết chim nhại” bằng nhiều cách dưới cái nhìn của một bé gái tên Jean Louise Finch về nước Mỹ thu nhỏ tại tiểu bang Alabama.
Nước Mỹ là nơi mang nặng vấn đề phân biệt chủng tộc nhất trên thế giới, cũng từ đây đã cho ra đời không biết bao nhiêu tác phẩm văn học và những bộ phim nói về nạn phân biệt chủng tộc. Nhưng khác với Túp Lều Bác Tôm của Harriet Beecher Stowe lấy đi nước mắt của độc giả khi kể về cuộc đời bất hạnh của những người da màu. Thì ở Giết Con Chim Nhại sự bất công đó được khắc họa một cách khó hiểu qua cái nhìn của những đứa trẻ. 
Các em, là Jean - thường gọi là Scout và Jem - anh trai cảm thấy bất công về phiên tòa xét xử một anh chàng da màu. Sau khi tòa kết án Tom Robinson tử hình vì tội hãm hiếp một cô gái da trắng, trong khi mọi người, đặc biệt là Atticus - bố của Scout cũng chính là luật sư biện hộ cho Tom biết rõ rằng Tom mới là ng…

Thơ - Hình bóng người thầy

Ngày hôm nay con tìm lại bến xưa Dòng nước kia mãi chảy không ngừng Nhưng dù 5 năm hay 10 năm vẫn vậy Người thầy chèo đò trên dòng sông năm ấy Đã chở biết bao nhiêu thế hệ qua sông...
Làm sao quên bóng thầy cô che chở
Dạy chúng con những bài học làm người Những chiều hè áo ướt đẫm mồ hôi Thương cô thầy nhưng chúng con chẳng nói.
Gắng học chăm nay mai trưởng thành rồi Đi tới đâu cũng tự hào là thế Về ngôi trường dựng xây bao thế hệ Mãi sau này vẫn nằm lại trong tim.
Một ngày kia con tìm về tổ cũ Bỗng ngủ vùi như đứa trẻ ngày xưa Bóng thầy cô hiện về trong kí ức Con sống về những hoài niệm năm xưa.
Bước tới sân trường con bồi hồi tự hỏi Thầy có còn ở đó hay không? Có chờ chúng con kịp ngày khôn lớn? Báo đáp công lao thầm lặng tháng ngày
Con tìm hoài mà sao chẳng thấy Những người thầy sao chẳng giống ngày xưa Con nhìn lại thấy mình đã lớn Thầy đã già mái tóc pha sương Nước vẫn chảy chẳng bao giờ dừng lại Đời người nào có đợi ai đâu Chỉ có con đò vẫn trên dòng sông ấy