Chuyển đến nội dung chính

Review Sách - Giết con chim nhại - Giết nó là tội lỗi!

Cuốn tiểu thuyết đầu tay của nữ nhà văn Mỹ Harper Lee không kể về chuyện giết con chim nhại như thế nào, mà nó kể về hàng loạt vụ "giết chim nhại” bằng nhiều cách dưới cái nhìn của một bé gái tên Jean Louise Finch về nước Mỹ thu nhỏ tại tiểu bang Alabama.

Nước Mỹ là nơi mang nặng vấn đề phân biệt chủng tộc nhất trên thế giới, cũng từ đây đã cho ra đời không biết bao nhiêu tác phẩm văn học và những bộ phim nói về nạn phân biệt chủng tộc. Nhưng khác với Túp Lều Bác Tôm của Harriet Beecher Stowe lấy đi nước mắt của độc giả khi kể về cuộc đời bất hạnh của những người da màu. Thì ở Giết Con Chim Nhại sự bất công đó được khắc họa một cách khó hiểu qua cái nhìn của những đứa trẻ. 
Các em, là Jean - thường gọi là Scout và Jem - anh trai cảm thấy bất công về phiên tòa xét xử một anh chàng da màu. Sau khi tòa kết án Tom Robinson tử hình vì tội hãm hiếp một cô gái da trắng, trong khi mọi người, đặc biệt là Atticus - bố của Scout cũng chính là luật sư biện hộ cho Tom biết rõ rằng Tom mới là người bị hại. Nhưng lần lượt 12 con người cầm lá bài quyết định trong phiên tòa hôm đó đã dành chiến thắng Bob Ewell. Những đứa trẻ nhận ra rằng người da đen luôn thua kiện, ngay cả một gã da trắng hạng mạt như Bob Ewell cũng được mọi người tin tưởng hơn là anh Tom Robinson lương thiện. Tom Robinson chính là hình ảnh một con chim nhại bị giết! Jem đã bị sốc, và chính cậu thiếu niên này cũng là hình ảnh một con chim nhại đáng thương. Không chỉ Jem, mà Scout và họ nhà Finch cũng là những con chim nhại. Chưa hết, nhân vật Boo Radley sau lỗi lầm ở tuổi mới lớn đã bị người cha hà khắc nhốt trong nhà, ông vĩnh viễn trở thành một bóng ma đáng sợ dưới trí tưởng tượng của bọn trẻ, và dần bị quên lãng ở xứ Maycomb.Chim nhại là một loài chim hiền lành, lương thiện, nó nhại giọng những con chim khác chỉ để ngụy trang và sinh tồn, nó chẳng làm gì ngoài việc hót cho chúng ta nghe bằng cả trái tim, vì thế giết nó là tội lỗi. Hình ảnh "giết con chim nhại" đã được tác giả xây dựng như một biểu tượng cho sự trong sạch, thiện tâm nhưng bị hủy hoại vì cái xấu trong xã hội. 



Giết Con Chim Nhại không chỉ đem đến cho người đọc những cảm nhận chân thực về xã hội bất công với người da màu, tinh thần trọng nam khinh nữ và sự coi thường những dòng họ thấp kém... và vô số những bất công khác ở nước Mỹ bấy giờ, mà cuốn sách còn mang đến cho người ta những bài học nhân văn sâu sắc. Nhân vật Atticus là một luật sư và cũng là một người cha đơn thân. Ông dạy con cái những bài học nhân văn đắt giá mà hiếm có người lớn nào thấu hiểu được. Ông thấm đẫm tư tưởng về dân chủ, bình quyền, nghệ thuật sống và nhân cách con người cho các con, thật sự phải nói rằng Jem và Scout may mắn khi có một người bố như vậy.
"Cái hay của Giết Con Chim Nhại nằm ở chỗ tư tưởng, tinh thần dân chủ và bình quyền mạnh mẽ. Khi đọc qua, người ta có thể thấy, hiển nhiên, mặt nổi rõ nhất của tác phẩm là mối quan hệ giữa người da trắng và người da màu. Nhưng đằng sau câu chuyện đó, qua mỗi nhân vật còn là cách tác giả đề cập đến các khía cạnh khác nhau của các vấn đề khác nhau" * 
Harper Lee đã khéo léo chọn cô bé Scout làm nhân vật kể chuyện. Đây không phải cuốn tự truyện mà là cuốn truyện được kể theo suy nghĩ và cách nhìn nhận của một bé gái ngây thơ và trong sáng. Từ đó tác giả đã dễ dàng bộc lộ được những bất công trong xã hội. Và cũng chính nhờ Scout mà người đọc hiểu ra rằng "chúng ta không bao giờ thực sự biết một người chừng nào ta chưa ở vào địa vị của họ và cư xử theo kiểu của họ".

Thúy Linh
*Dịch giả Phạm Viêm Phương
Ảnh: Internet

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…