Chuyển đến nội dung chính

Review Sách - Nanh Trắng - Từ rừng rậm trở về với yêu thương

Nếu trong Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã, chú chó Buck nghe theo bản năng từ bỏ loài người để trở về nơi hoang dã, thì trong Nanh Trắng, chú chó cùng tên đã rời bỏ rừng rậm để về quy phục loài người. Cả hai chú chó trong hai câu chuyện đều phải trải qua những biến cố, và những điều bất hạnh, nhưng sau cùng chúng đều tìm được cuộc sống của riêng mình. 
Cái tên Nanh Trắng xuất hiện ở mãi nửa sau của tác phẩm, phần đầu tiên Jack London dùng để miêu tả về mẹ nó - là một con chó cực kì khôn ngoan. Bằng bản năng của mình nó đã khiến lần lượt từng con chó trong đàn kéo xe trở thành miếng mồi cho lũ sói. Cuối cùng trước sự xua đuổi của loài người, chúng bỏ đi và tách bầy. Trong bầy sói có sói già và sói đực, một con già nhất và một con khỏe nhất đánh nhau tranh giành sói cái. Bằng sự khôn ngoan và lọc lõi, sói già đã đạt được mục đích của mình. Cũng từ đây sói con và 3 anh chị em của nó ra đời. Những bước đi chập chững đầu tiên trong cuộc đời, sói con đã học được muôn điều từ cuộc sống, những con gà con là miếng mồi béo bở nhưng cái giá của nó là sự trả thù khốc liệt của gà mẹ, rồi đến cuộc chiến nảy lửa của hai mẹ con với linh miêu. Tất cả đã giúp sói con học hỏi rất nhiều về cuộc sống.
Một ngày hai mẹ con tình cờ gặp lại được chủ cũ của sói mẹ, tên của sói mẹ là Kiche và cái tên Nanh Trắng đã xuất hiện để đặt cho sói con. Cuộc sống sau đó của Nanh Trắng cũng khốc liệt không kém cuộc sống hoang dã trước kia, mang trong mình dòng máu của loài sói nên nó lầm lì, tách biệt, vì thế nó thường vấp phải những cuộc chiến không mong đợi với những con chó khác. Nhưng Nanh Trắng không còn là con sói con ngày nào nữa, nó đã dần trưởng thành và trở nên dũng mãnh, nó có thể đánh bại bất kì con chó nào. Và từ đây bi kịch của nó bắt đầu khi rơi vào tay người chủ tồi tệ. Nó bị đem ra làm thú vui và công cụ kiếm tiền cho "Smith đẹp trai". Smith bắt nó phải lao vào cuộc chiến một mất một còn với con chó khác, càng ngày Nanh Trắng càng trở nên hung hăng và bất trị. Trong cuộc chiến cuối cùng với một con chó hung hăng không kém, khi kẻ thù đã cắn trúng ngực và Nanh Trắng đã cận kề cái chết thì Scot xuất hiện và giải thoát cuộc đời Nanh Trắng.




Tưởng như là một chú chó bất trị và hung hăng, nhưng một lần nữa, trong câu chuyện của Jack London, ông lại dùng tình yêu để cảm hóa những loài vật hoang dã. Nanh Trắng không những khuất phục mà nó còn yêu thương người chủ mới của mình đến mức sẵn sàng hy sinh mạng sống. Liệu từ đây Nanh Trắng có tìm thấy cuộc sống của mình bên loài người và những con chó khác, và liệu có cái kết đẹp nào cho câu chuyện của Nanh Trắng hay không?
Các bạn hãy đọc tiểu thuyết Nanh Trắng của Jack London để hiểu được nghị lực phi thường của chú chó hết mình đấu tranh vì hạnh phúc của bản thân và của người khác. Để rồi chúng ta nhận ra cuộc sống này luôn có đủ hạnh phúc cho tất cả mọi người, quan trọng là chúng ta đấu tranh vì nó và có biết dùng yêu thương để cảm hóa hay không. 

Thúy Linh
Ảnh: Internet

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi đáp 2010

Buổi tối cuối cùng của năm 2019, mình quyết định không đi Countdown mà dành khoảng lặng cho bản thân để nhìn lại 10 năm qua, con người và cuộc sống của mình đã thay đổi như thế nào.
Mùa thu năm 2009, mình hồi hộp tìm tên Vũ Thúy Linh trong 8 tờ giấy A4 trên bảng tin để xem được vào lớp nào của trường Chu Văn An. Mình bắt đầu từ danh sách lớp A8 vì nghĩ với nguyện vọng ban KHXH và cơ bản thì đó hẳn sẽ là lựa chọn phù hợp. Nhưng mình tìm hoài tìm mãi ở khắp các lớp mà không ra, cuối cùng tên mình nằm lưng chừng trong danh sách lớp A1. Mình khá bất ngờ, khó hiểu nhưng vẫn vui vui vì mình được vào lớp chọn ban KHTN, nhưng mình không biết rằng 3 năm sau đó là gánh nặng, là áp lực, stress và lạc lối khi bị "ngồi nhầm lớp". Nhưng trải qua 3 năm, mình nhận ra rằng: cho dù bị ném vào hoàn cảnh tệ thế nào, mình không chỉ sống sót mà còn biết cách khiến mình trở nên đặc biệt.
Đầu đông năm 2010, mình và con bạn thân bùng buổi học thêm Vật lí để đến cửa hiệu đàn để mang về cây guitar mơ ướ…

Review sách - Tiệm sách cơn mưa - Câu chuyện của những ước mơ

Từ khi bé xíu chúng ta đều được dặn dò hãy luôn mang theo ước mơ nhưng chẳng mấy ai giữ được nó cho tới lúc trưởng thành. Những thực tại phũ phàng, những bộn bề cuộc sống, và những khối óc thực tế đã đè bẹp trước khi chúng được chắp cánh bay đi. Vậy có cách nào để tìm lại chúng không?
Cho đến giờ tôi vẫn không biết làm cách nào để tìm lại những gì đã mất, nhưng tôi biết cách để tạo ra chúng một lần nữa. Đó là khi tôi hiểu ước mơ có sức mạnh lớn thế nào, nó có thể tái sinh tâm hồn, thay đổi tư duy và khiến trái tim có thêm nhiều nhiệt huyết và sức mạnh. 
Giống như cô bé Ruko trong câu chuyện "Tiệm sách cơn mưa" đã dùng sức mạnh của ước mơ để cứu không chỉ tiệm sách và những hạt giống kể chuyện mà còn cứu cả những ước mơ còn dang dở của mọi người. Nhưng điều quan trọng nhất, Ruko đã thay đổi chính mình sau một hành trình dài và khó tin, từ một cô bé nhút nhát, có phần ganh tị với em gái của mình nhưng cuối câu chuyện Ruko đã trở thành một cô bé dũng cảm, biết yêu thương, ước mơ …

Review Sách - Mắt Biếc - Bản giao hưởng của nỗi buồn bất tận

Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người... Đời người trôi qua nhanh như những nốt nhạc, chỉ một lần lỡ nhịp là cả đời đã lạc mất nhau. Tôi chưa từng chứng kiến tình yêu nào tha thiết, đậm sâu, thầm lặng và cao thượng như tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan - cô gái có đôi mắt biếc đã hút hồn Ngạn trong những năm tháng tuổi thơ và những khoảnh khắc khi trưởng thành. "Những điều đó xảy đến một cách tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà chẳng hiểu vì sao"
Với tôi, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan là một tình yêu đẹp không tì vết. Nhưng chỉ tiếc rằng câu chuyện tình chỉ vang lên bằng những tiếng đàn tình tang nặng trĩu nỗi lòng của Ngạn. 

Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi

Chợt tôi chợt nhớ đến truyện ngắn "Nhà Cổ" của Nguyễn Ngọc Tư. Có đoạn mở đầu rằng "…