Chuyển đến nội dung chính

Review Sách - Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã* - Đánh thức bản năng

Hôm nay tôi bất chợt tìm thấy một cuốn sách đã nằm trên giá từ rất lâu. Cuốn sách bìa cứng có hình một con chó sói tru đêm dưới ánh trăng tròn nơi hoang vắng. Lật mở ra tôi thấy nét kí năm xưa của mình "Thái Nguyên, ngày 4/10/2008 ..." Hóa ra tôi đã đọc cuốn sách này gần 10 năm rồi, tôi không còn nhớ được nội dung, tình tiết và cốt truyện của những câu chuyện ngắn trong Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã, chỉ nhớ nó kể về con người và loài sói vào thế kỉ 19, khi người ta đua nhau đi tìm vàng ở Klondike. Những câu chuyện đã tái hiện lại cuộc sống của con người và những loài động vật, diễn biến tâm lí, hành động một cách vừa bản năng, vừa thuần hóa.
Trong số năm câu chuyện trong Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã thì câu chuyện về chú chó Buck là tiêu biểu nhất, vì thế tựa đề câu chuyện được đặt tên cho cả tác phẩm.
Buck là một chú chó được nuôi dưỡng và lớn lên với cuộc sống vương giả và no đủ, không phải bận tâm bất kì điều gì về cuộc sống phức tạp bên ngoài. Nhưng cuộc đời của Buck đã đảo lộn hoàn toàn sau một đêm bị bắt cóc và bị bán cho những tay buôn. Buck buộc phải trở thành một con chó kéo xe cho những người đi tìm vàng. 
Từ một cuộc sống ấm êm, no đủ, Buck rơi vào một cuộc đời tăm tối, lạnh giá, đói khát và những trận đòn nhừ tử. Ban đầu chú chó không chịu khuất phục nhưng sau cùng, dưới sức mạnh của loài người và những chiếc dùi cui, Buck nhận ra đó mới là thứ quyền lực nhất. Nhưng chính những điều khắc nghiệt này đã khơi dậy bản năng trong chú chó, Buck không những thích nghi mà còn tìm lại và trở về được những bản năng nguyên thủy của giống loài. Nó có thể giết kẻ thủ chỉ bằng một vết cắn chí mạng và xé tan xác chúng. Buck dần bị hoang dại hóa, nó trở nên lầm lì, man rợ và thú tính. 
Nhưng cuộc đời của chú chó dũng mãnh này lại có một bước ngoặt khi nó có người chủ mới. Đó là Jonh Thornton, một con người cao thượng, giàu tình yêu. Chính nhờ tình yêu đó mà Jonh Thornton đã cảm hóa được Buck. Chú chó ngưỡng mộ và tôn thờ người chủ của mình, thậm chí chỉ dám ngưỡng mộ từ xa. Buck cảm nhận được tình yêu thương và biết rằng đây chính là gia đình của mình.
Tưởng rằng Buck sẽ đồng hành cùng chủ trong suốt hành trình còn lại. Nhưng bọn người thổ dân với mũi tên, ngọn giáo đã giết chết đoàn người đi tìm vàng và tất cả những con chó kéo xe còn lại. Khi Buck quay về nó ngửi được mùi chết chóc và tìm thấy khắp nơi là những xác chết trong đó có Jonh Thornton. "Lần cuối cùng trong đời nó Buck đã để cho cảm xúc lấn át mất khôn ranh và lý trí. Chính vì lòng thương yêu và tôn thờ đối với Jonh Thornton nên nó không tự chủ nổi." Và Buck đã hóa thân thành quỷ dữ. Nó lao vào cắn chết bọn thổ dân chỉ bằng một vết cắn duy nhất nơi cuống họng. Loài người loay hoay, sợ hãi và chết một cách dễ dàng. Giết một con Eskimo với Buck còn khó hơn giết bọn người này. Chúng không xứng làm đối thủ của Buck. Và Buck nhận ra từ nay trở đi nó sẽ không sợ gì loài người nữa, trừ khi trong tay chúng có những mũi tên, những ngọn giáo, những dùi cui.
Tất cả những gì mà Buck đã trải qua đã đánh thức bản năng của nó. Buck hòa vào cùng đàn sói và trở thành con đầu đàn. Trong ánh mắt và suy nghĩ của những người thổ dân, nó là một con chó Thần dũng mãnh, to lớn, oai phong, và khôn ranh hơn tất cả... Vậy là cuối cùng, Buck đã tìm được nơi dừng chân của mình, nơi hoang dã...



Việc đưa loài vật làm nhân vật chính trong văn học không còn là điều mới mẻ. Nhưng không phải ai cũng đủ hiểu biết, khéo léo và tinh tế để miêu tả chân thực, sinh động và nhân văn như Jack London. Nhà văn không chỉ dùng những con sói để tái hiện đời sống con người mà quan trọng hơn là ông đã hướng ngòi bút vào chiều sâu tâm lý để những con vật trở thành một thực thể sống động, biết lắng nghe và cảm nhận cuộc đời. 

Thúy Linh
*Tựa đề tiếng anh là The Call of The Wild. Phiên bản cũ dịch là Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã, về sau tái bản sửa thành Tiếng Gọi Của Hoang Dã.
Ảnh: Internet

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…