Chuyển đến nội dung chính

Sưu tầm - 7 quả lê và lòng tự tôn của người nghèo

Chồng tôi dạy học tại một trường trọng điểm nên gia đình chúng tôi sống ngay trong khuôn viên trường.
Hôm đó, một nữ sinh đến nhà, đi cùng là một người đàn ông trung niên. Nhìn qua, tôi đoán chắc đó là bố của cô học sinh đó.
Tôi mời họ vào nhà. Hai bố con dè dặt ngồi xuống ghế. Họ đến không có việc gì, chỉ là người bố đạp xe hơn 40km đến trường thăm cô con gái đang học trung học phổ thông.
"Tiện ra thăm cháu nên chúng tôi ghé qua thăm thầy giáo", ông bố nói. "Chúng tôi ở quê không có gì, chỉ có hơn chục quả trứng gà , gà nhà mới đẻ". Nói đoạn, ông gỡ chiếc túi vải đang đeo trên vai xuống.
Số trứng được giữ cẩn thận trong chiếc túi đựng đầy vỏ trấu, nhìn thoáng qua cũng biết ông đã gói, bọc rất cẩn thận vì sợ trứng bị va đập vào nhau mà vỡ.
Trước tình huống ấy, tôi đề nghị hai bố con ở lại cùng làm bánh bao ăn. Không ngờ, nét mặt hai người tỏ vẻ căng thẳng, nhất mực từ chối.
Chỉ đến khi tôi mượn vai vế thầy giáo của chồng để giữ chân, họ mới chịu ở lại. Khi cùng ăn, hai bố con tỏ ra khá rụt dè nhưng tôi cảm nhận được rằng họ rất vui. Tiễn cô học trò và vị phụ huynh đó về, nét mặt chồng tôi bỗng có biểu hiện lạ lùng.
Anh lấy làm ngạc nhiên vì từ trước đến nay, tôi luôn từ chối mọi món quà được đem đến, không hiểu vì sao lần này lại vì hơn chục quả trứng gà mà phá vỡ quy định ngầm của mình? Thậm chí còn mời hai bố con cô học trò ở lại ăn bánh bao?
Nhìn ánh mắt đầy băn khoăn của chồng, tôi cười và kể lại cho anh nghe một việc mà mình đã trải qua cách đây 20 năm. Và từ sự việc đó, tôi biết rằng… có những thứ bị coi là cỏ rác nhưng với một ai đó, nó lại là thứ vô cùng quý giá…
Vào một ngày hè khi tôi mới 10 tuổi, bố tôi muốn gọi một cuộc điện thoại cho chú tôi khi đó đang ở xa. Trời tối, tôi theo sau bố, bước thấp bước cao trong bóng đêm, vượt qua 5km để đến bưu điện của thị trấn.
Trên vai tôi khi đó đeo một cái túi vải lớn, bên trong đựng 7 quả lê vừa mới hái từ cây trong vườn nhà. Đó là những cây lê mà bố tôi đã ra công vun trồng…
Cây lê đó trồng 3 năm mới cho trái và đó là năm đầu tiên kết quả, vỏn vẹn chỉ được 7 quả lê. Em gái tôi ngày nào cũng tưới cây, mong quả lớn từng ngày. Thế nhưng tối đó, toàn bộ số lê bị bố hái xuống. Cô em tôi cuống phát khóc, bị bố quát lớn: "Số lê này mang đi để làm việc".
Nhưng bưu điện đã hết giờ làm tự bao giờ. Quản lý điện thoại là một người họ hàng xa với nhà tôi, bố bảo tôi gọi là cô.
Đến nhà cô đó, cả nhà họ đang ăn tối. Bố tôi trình bày lý do, cô chỉ "ừ" một tiếc, chẳng có thêm động thái gì.
Tôi và bố đứng ngoài cổng đợi, cho đến khi cô ăn xong cơm, xỉa xong răng mới ló mặt ra nói: "Đưa số điện thoại cho tôi rồi đợi ở đây. Tôi đi gọi xem có gọi được hay không."
Thái độ lạnh lùng của cô đó thực sự đã đả kích tôi rất nhiều. 5 phút sau, cô quay lại nói:"Gọi được rồi, cũng nói rõ mọi chuyện rồi, phí gọi điện thoại là 9,5 xu."
Bố tôi vội lục túi quần tìm tiền và giục tôi mau bỏ lê ra. Không ngờ, cô chỉ tay, nói: "Không, không cần! Nhà tôi thứ này không thiếu, hai người vào chuồng lợn mà xem, lợn ăn cũng không hết!"
Đọc đến đây bạn đã có được bài học cho mình chưa?
Theo Diệp Anh
Trí Thức Trẻ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…