Chuyển đến nội dung chính

Truyện ngắn - Hạnh phúc của một người điên

Trời mưa, con đường lầy lội in hằn những vết chân trên con đường bên bờ sông Thạch Hãn. Con đường không một bóng người bỗng xuất hiện ở đâu một bà lão đội nón rách, đeo cái túi trông bẩn thỉu, lững thững đi dưới mưa.
Có chị trông ra rủ lòng thương cắp ô chạy lại đưa cho bà cái áo mưa. Nhưng vừa đưa ra thì bà buông những câu chửi rủa. Chị liền bỏ về nhà, không chấp với người điên.
Bà loanh quanh ở đó, trời tạnh, bà lội xuống sông vớt rác. Bọn trẻ con chạy ra cười chê: Ê bà điên kìa! Bọn mày ơi, ra đây xem bà điên!
Lâu dần chúng trêu mãi cũng chán, bà chửi mãi cũng mệt nên việc ai người đó làm. Bà lầm lũi vớt rác, chỉ khi có ai vứt gì xuống sông là bà lại chửi.
Bà chửi bằng giọng Bắc, người ta thấy vậy e ngại không biết bà từ đâu mà lặn lội vào miền Trung này, người thân đâu mà cứ bám lại mảnh đất ven sông nơi đất khách. Rồi lỡ bà ấy chết thì biết gửi ai mà chôn cất.
Mọi người hỏi, bà không nói, cứ lầm lũi làm việc của mình. Người ta dựng cho bà cái lều ngay bên bờ sông, hằng ngày có ai thừa đồ ăn thì vứt vào lều rồi kệ bà ấy ở đến bao giờ thì ở, nếu đi nơi khác thì càng tốt.
Một đêm mưa bão lớn, sấm sét rung trời, cây cối đổ. Sáng ra người ta thấy bà nằm cong queo bên chiếc lều bị gió cuốn, tay vẫn ôm chặt chiếc túi của mình.
Người ta nhìn nhau không biết làm gì, chỉ biết lấy chiếu đắp lên. Người ta lục túi của bà xem có giấy tờ không, nhưng trong túi chỉ toàn đồ rác rưởi và... một bức thư ngả màu được ép plastic.
Người ta đọc cho nhau nghe vài dòng ngắn ngủi mà chẳng thể cầm lòng:
Mẹ à, ngày mai chúng con sẽ vượt sông Thạch Hãn chiến đấu giữ thành cổ Quảng Trị. Con nghe người ta nói dòng sông này hung dữ lắm, nó đã nuốt bao nhiêu đồng đội con nằm lại. Mẹ ở nhà nhớ thắp hương xin các cụ phù hộ cho chúng con được bình an trở về trong ngày chiến thắng!...
Rồi người ta lột tấm chiếu ra và đắp lên bà một lá cờ Tổ quốc, người ta để bà yên nghỉ bên bờ sông Thạch Hãn để mãi được gần con...


Mùa hè đỏ lửa năm 1972, trong chiến dịch Quảng Trị, đã có hàng nghìn chiến sĩ mới mười tám đôi mươi mãi nằm lại dưới lòng sông Thạch Hãn...
“Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi đôi mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm...”*
*Thơ Lê Bá Dương

Thúy Linh
Giải Nhì cuộc thi Truyện ngắn trên Báo Đất Việt và Tiin.vn

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…