Chuyển đến nội dung chính

Tìm về cội nguồn làng lụa – Lặng nghe thổn thức những sợi tơ.

Một buổi chiều cuối đông ở làng lụa Vạn Phúc, chúng tôi được lắng nghe câu chuyện của những sợi tơ tằm, vừa cao sang, vừa giản dị, nghe mỏng manh, nhẹ tênh mà cũng đầy thổn thức...
Làng lụa Hà Đông đã sống hơn 1000 năm tuổi, đã sinh ra biết bao nghệ nhân đầy tâm huyết, làm nên những tấm lụa cao sang cho vua chúa thời xưa, tinh tế cho những người thành thị, và mộng mơ cho cô gái năm nào buông tà áo dài làm say đắm hồn thơ Nguyên Sa. Để từng lời thơ câu hát sau này còn vang lên mãi.
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng... *
Lụa Hà Đông cao sang là thế nhưng nghe câu chuyện của những sợi tơ lại giản dị vô cùng. Những sợi tơ được chọn lựa và mang đến từ những nguồn tốt nhất trên khắp dải đất hình chữ S. Những sợi tơ được giăng mình qua máy guồng để guồng ra ống thành những sợi mảnh chưa từng thấy. Rồi những sợi tơ mỏng manh lại hòa quyện vào nhau qua máy se. Cứ 1 trục tơ dọc có 11800 sợi tơ. Mỗi lần mắc được 150 sợi, sẽ phải mắc gần 80 lần mới xong. Một tấm lụa sẽ rất nhiều những trục tơ như thế.
Thử hỏi nếu người nghệ nhân không kiên trì và khéo léo thì làm sao làm ra được một tấm lụa đầy tâm huyết? Vậy nên giá trị của lụa Hà Đông nghìn năm vẫn không hề thay đổi.
Sau khi được nghe câu chuyện của những sợi tơ biến mình thành dải lụa, chúng ta chẳng ai còn nghi ngờ về giá trị của lụa Hà Đông nữa. Những tiếng khung cửi cứ đều đều, đều đều thành một bản nhạc mà chỉ những người yêu nghề, yêu lụa mới cảm nhận được. Thứ âm thanh bề ngoài ồn ào nhưng bên trong lặng lẽ, những tiếng nói to nhưng lại rất khiêm nhường. Hàng vạn sợi tơ cùng gộp lại, tạo nên bản giao hưởng du dương mà da diết, âm sắc mềm và mát như manh áo lụa Hà Đông.
Chúng tôi đang lắng nghe và cảm nhận âm thanh ngọt ngào của những sợi tơ tằm, chợt có tiếng sét bên tai cắt đứt những sợi tơ còn vương trên khung cửi. Đó là khi người ta quay lưng với lụa Hà Đông chính gốc và niềm nở đón chào một người em mới du nhập từ đâu đó, ít đẳng cấp hơn, ít tinh tế hơn, ít chất lượng hơn mà cũng ít giá trị hơn... Nhưng lại ngang nhiên đứng ngang hàng với lụa Hà Đông của người Việt!... Câu chuyện sau đó, chúng tôi chỉ lắng nghe được tiếng thổn thức của những sợi tơ.

Có một thực tại đáng buồn của những làng nghề truyền thống, chúng ta nhìn thấy giá trị, tiềm năng của những sản phẩm được làm ra. Không chỉ là tấm lụa mà còn là công sức, tâm huyết của biết bao nhiêu con người, bao nhiêu thế hệ. Nhưng ngày nay, chúng ta cứ lặng thinh đứng nhìn chúng dần mai một, rồi biến mất và quên lãng như chưa từng tồn tại...
Chẳng lẽ để sợi tơ 1000 năm tuổi đứt giữa đường? Chẳng lẽ để nhân thế đưa lụa Hà Đông đi vào quên lãng? Chẳng lẽ để dang dở một nền văn hóa của ông cha? Không! Chắc chắn không! Thế nên những con người làng lụa, họ một lòng và tâm huyết quyết nối lại những sợi tơ, tiếp nối những giá trị của ngôi làng nghìn năm tuổi.
Cám ơn những con người tâm huyết mà nhờ họ, ngày nay khi đặt chân đến mảnh đất Hà Đông, người ta thấy ngay một phiến đá sừng sững có tựa Làng Lụa Vạn Phúc ngay bên cạnh cổng làng đậm chất cổ xưa. Bước vào trong người ta bị choáng ngợp bởi muôn vàn sắc màu của lụa Hà Đông. Không gian tĩnh lặng của làng lụa xưa được tái hiện qua chiếc khung cửi cổ, qua những chiếc máy guồng, máy dệt... Xen lẫn với những gì xưa cũ là không khí tươi mới của khu vườn nhỏ, có đám dương xỉ xen lẫn lối đi vào vườn dâu. Du khách đến đây sẽ được tìm về cội nguồn làng lụa. Để một lần nữa tà áo lụa năm xưa lại làm say đắm những con người hiện đại...
“Em ở đâu hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng...” *



Thúy Linh
* Áo lụa Hà Đông - Thơ Nguyên Sa.
Ảnh: Internet

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…