Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười, 2017

Truyện ngắn - Nằm trên chiếc gối êm đềm

Ba tôi là một thợ may nghiệp dư. Ngày xưa cái gì cũng thiếu thốn, không lấy đâu ra tiền mua quần áo đẹp ngoài hàng, những tấm vải được phát dưới thời bao cấp, ba mang về may thành cái quần, cái áo cho mọi người trong nhà. Ba mẹ lấy nhau, ba vẫn làm công nhân, mẹ đi buôn ngoài chợ, có cái gì buôn cái đó, hôm được hôm chăng. Bữa đó mẹ đi buôn vải, nhưng ế, gần trưa mẹ trở về nhà cơm nước cho ba và anh em tôi. Ba tôi nhìn mẹ tất bật vất vả lo đi chợ cơm nước, rồi ba lại nhìn tấm vải hoa đang nằm yên trên ghế đẩu. Ba bảo mẹ: - Chiều bà nghỉ ở nhà đi, để mảnh vải đó lại, tôi cắt cho bà cái áo. Là con gái nhưng mẹ không biết cắt may, ngày ở quê làm đồng vất vả, mẹ chỉ giỏi cấy lúa, gặt lúa, gánh thóc mẹ cũng rất giỏi. Có lẽ gánh nặng nhiều nên mẹ thấp bé, sau cổ còn nổi lên cục u cứng và chai do vết đòn gánh hằn lên. Còn ba, làm công nhân cũng vất vả không kém, đôi tay ba quen cầm búa rìu nên bàn tay ba càng trở nên chai sạn, xù xì và thô kệch, thế mà ba cầm kéo khéo ơi là khéo. Ba cắt cho mẹ c…