Chuyển đến nội dung chính

Truyện ngắn - Nằm trên chiếc gối êm đềm

Ba tôi là một thợ may nghiệp dư. Ngày xưa cái gì cũng thiếu thốn, không lấy đâu ra tiền mua quần áo đẹp ngoài hàng, những tấm vải được phát dưới thời bao cấp, ba mang về may thành cái quần, cái áo cho mọi người trong nhà.
Ba mẹ lấy nhau, ba vẫn làm công nhân, mẹ đi buôn ngoài chợ, có cái gì buôn cái đó, hôm được hôm chăng. Bữa đó mẹ đi buôn vải, nhưng ế, gần trưa mẹ trở về nhà cơm nước cho ba và anh em tôi. Ba tôi nhìn mẹ tất bật vất vả lo đi chợ cơm nước, rồi ba lại nhìn tấm vải hoa đang nằm yên trên ghế đẩu. Ba bảo mẹ:
- Chiều bà nghỉ ở nhà đi, để mảnh vải đó lại, tôi cắt cho bà cái áo.
Là con gái nhưng mẹ không biết cắt may, ngày ở quê làm đồng vất vả, mẹ chỉ giỏi cấy lúa, gặt lúa, gánh thóc mẹ cũng rất giỏi. Có lẽ gánh nặng nhiều nên mẹ thấp bé, sau cổ còn nổi lên cục u cứng và chai do vết đòn gánh hằn lên.
Còn ba, làm công nhân cũng vất vả không kém, đôi tay ba quen cầm búa rìu nên bàn tay ba càng trở nên chai sạn, xù xì và thô kệch, thế mà ba cầm kéo khéo ơi là khéo. Ba cắt cho mẹ cái áo đẹp lắm, mẹ không mặc, cất đi để dành khi có đám cưới hay khi đi họp phụ huynh cho anh em tôi mới mặc. Mẹ nói, đi họp cho đứa con ngoan thì mẹ phải mặc đẹp mới hãnh diện chứ. 
Sau bữa đó mẹ bảo ba dạy cắt may, mẹ học nhanh lắm, chỉ vài ngày là mẹ đã biết và may cho tôi cái áo mới. Tôi nghĩ nếu ngày xưa mẹ được đi học như anh em tôi bây giờ thì chắc mẹ sẽ học giỏi lắm. 
Rồi mẹ không đi chợ nữa mà ở nhà cắt may đồ sơ sinh. Anh em chúng tôi trách, sao mẹ không may quần áo cho những đứa tầm như anh em con, để nếu có bán ế thì anh em chúng con mặc cho đỡ phí. Mẹ bảo may đồ trẻ em nhanh mà dễ nhất, cũng dễ bán nữa. Chúng tôi phụng phịu mà không hiểu vải may quần áo mẹ nhập về đều là vải vụn nên tiết kiệm hơn.

Đầu năm học mới mẹ đi họp phụ huynh cho tôi, mẹ vẫn diện chiếc áo ba may nhưng tôi thấy mẹ không vui như mọi lần khác. Tôi hỏi anh trai đang trẩy mơ ở góc vườn:
- Sao hôm nay đi họp cho em mà em thấy mẹ có vẻ không vui thế anh? Hay em làm gì không ngoan nên mẹ buồn à?
Anh tôi hơn tôi 4 tuổi, năm nay tôi lên lớp 3 còn anh lên lớp 7. Anh vẫn là trẻ con nhưng hiểu chuyện hơn tôi.
- Là vì đầu năm đi họp ba mẹ phải đóng tiền học cho mày đấy, cố mà học cho giỏi vào không về tao đánh đít vì mày làm tốn tiền của ba mẹ.
Tôi buồn thiu bước vào nhà, phớt lờ lời mời ăn mơ mà anh tôi vừa hái. Vừa vào đến nhà tôi chợt nhớ ra rồi chạy ào đến chỗ mẹ.
- Mẹ ơi, hôm nay cô giáo có nói đến việc chuẩn bị gối cho bọn con ngủ trưa không mẹ.
Mẹ tôi bảo có. Tôi háo hức đến nỗi quên luôn nỗi buồn vừa thoáng qua và quên luôn cả những gánh nặng đang lộ ra trên gương mặt mẹ.
- Con thích một cái gối thật đẹp, thật dễ thương và phải thật êm nữa.
- Ừ, mẹ sẽ may cho con.
Hai ngày sau tôi đi học và ôm theo chiếc gối của riêng mình, chiếc gối mẹ may bằng vải hoa li ti màu hồng, loại vải mà mẹ vẫn dùng để may đồ cho trẻ sơ sinh, quanh gối mẹ may viền vải màu xanh cũng hoa li ti như thế. Mẹ xin đâu được miếng mút người ta dùng làm đệm về làm ruột gối. Quả thật chiếc gối êm thật. Tôi thích lắm!
Bước vào lớp, tôi thấy các bạn ai cũng mang theo những chiếc gối rất to và đẹp, hoa văn sặc sỡ bằng vải mịn như lụa, tất cả đều đẹp đến bất ngờ, ngoại trừ gối của tôi...
Tôi vẫn ngủ trưa bằng chiếc gối của mình, mặc dù nó không đẹp như những chiếc gối khác nhưng quả thực nó rất êm. Và trưa nào tôi cũng ngủ ngon lành trên chiếc gối đó, cho đến một ngày...
Tôi bàng hoàng nhận ra ruột mút của chiếc gối đã bị thay bằng ruột bông của một chiếc gối khác và chắc chắn nó không thể êm bằng gối của mẹ tôi. Lí do vì các cô đã lột ra để giặt vỏ gối và lồng lại một cách vô ý vì nghĩ cái gối nào cũng giống nhau. Những ngày sau đó tôi ngủ không ngon.
Tôi mất 3 ngày để tìm ra được ruột gối của mình. 
- Thùy! Mày trả ruột gối cho tao!
- Không! Tao thích cái ruột gối này, êm lắm!
Tôi đánh nhau với nó. Và tôi lấy lại được chiếc gối nguyên vẹn của mình. Hai năm sau tôi vẫn ngủ trưa ngon lành trên chiếc gối đó. Sau khi rời khỏi trường tiểu học và lên lớp 6, tôi không chắc chiếc gối đó đã đi đâu về đâu. Nhưng có một điều tôi chắc chắn, đó là chiếc gối tuyệt vời nhất tôi từng có, và nó sẽ mãi mãi nằm lại trong kí ức của tôi.

Thúy Linh 
Hà Nội, ngày 6/10/2017

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…