Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2018

Review sách: Ngoại tình - Paulo Coelho - sự pha trộn giữa tiểu luận "triết lý" và vũ điệu salsa của quỷ dữ*

Dù cho đang có một cuộc sống đủ đầy, êm ấm và hạnh phúc thì chúng ta cũng khó mà trả lời được liệu mình có hài lòng với cuộc sống hiện tại không. Giống như Linda, nhân vật chính trong cuốn "Ngoại tình" của tiểu thuyết gia Paulo Coelho, người phụ nữ tự nhận rằng có thể "khơi dậy sự ham muốn ở đàn ông và ghen tị ở phụ nữ". Bởi cô là một người xinh đẹp, có một gia đình hạnh phúc, một sự nghiệp thăng tiến, và một người chồng hết mực yêu thương.

Nhưng thực ra Linda chỉ là một người phụ nữ bình thường, cô ấy không phải là chim để dành cả đời mình bay nhảy chơi đùa như nhiều người khác. Nhưng vào một ngày đẹp trời, trong khi chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, cô ấy đã tự hỏi: "Đời mình là thế này sao?" 

Sau đó, điều mà ai cũng biết đã xảy ra: Linda ngoại tình nhưng đây không phải một cuộc ngoại tình mà người ta vẫn thấy, không phải vì Linda thiếu thốn tình cảm, cũng không phải cô bị trúng tiếng sét ái tình với tình cũ. Có chăng đó là một cuộc phiêu lưu để tìm lại chính…

Đà Lạt không anh?

Một buổi tối se se gió lạnh, bất chợt nhớ về một thứ gì đó đã xa mà lâu em không thấy, nghĩ một hồi em vu vơ hỏi: - Đà Lạt không anh?
Anh ưu tư buông xuống cây đàn vừa lên dây, một tay với lấy cốc trà còn đang nghi ngút khói, một tay đưa lên vuốt tóc em:
- Sao vậy em? - Ừ thì tự nhiên em nhớ cơn mưa chiều Đà Lạt, nhớ cao nguyên lộng gió, nhớ những cánh đồng hoa bạt ngàn rực rỡ, nhớ nhiều lắm anh à... - Ừ thì anh cũng nhớ những ngày chẳng sân si, mình gọi nhau dậy sớm uống cốc trà và ăn bánh mì xíu mại, anh chải tóc cho em rồi mình mặc quần áo ấm, em ngồi sau đút tay vào túi áo anh ôm thật chặt, cứ thế mình vi vu giữa những rừng thông... Chiều về mình chạy ào qua cơn mưa rồi hai đứa ngồi run run trong quán cà phê vì lạnh, em đan tay mình vào tay anh, cứ thế mình ngồi hết buổi chiều... - Lại còn buổi tối ở chợ đêm nữa chứ, mình ăn thỏa thích bao nhiêu món, mua những đồ xinh xinh về tặng bạn bè và làm kỉ niệm, mình chơi đến tận khuya mà chẳng lo ngày mai đi làm anh nhỉ... Cứ thế đêm về …

Thơ

Chiều êm đềm gió thổi vào kí ức
Góc phố nhỏ hương hoa sữa đong đầy
Thổi đến anh bao lá vàng năm ấy
Có phải em mùa thu nhỏ đã về? Mùa đó ta yêu giữa trời thu Hà Nội
Giữa phố đông người ta nắm chặt bàn tay
Anh say đắm nhìn vào đôi mắt ấy
Thấy mùa thu trong đó đẹp tuyệt vời Sao hôm nay vẫn mùa thu như thế
Mà cơn gió chiều se lạnh cõi lòng anh
Mỗi bước chân đạp nhẹ lá vàng
Mà anh nghe trái tim mình vụn vỡ Em ở đâu giữa trời thu lặng lẽ
Đợi đến khi nao mùa thu đó trở về?...

Hà Nội, ngày 19/10/2017
Thúy Linh

Thơ

Đã lâu rồi anh chẳng làm thơ
Từ buổi chiều bơ vơ con phố vắng Lặng thinh nhìn bóng ai mãi mờ xa Rồi hôm nay anh chợt nhận ra Những bồi hồi đã ngủ vùi lâu lắm Bỗng trở mình khiến anh mãi ngẩn ngơ.
Anh nhớ những ngày đông lạnh đã qua Mình xuýt xoa củ khoai nồng trên bếp Ngô nướng than hồng thế là xong bữa tối Mình dắt díu nhau về uống cốc trà.


Anh nhớ buổi chiều mùa hạ chói chang Bất chợt đổ mưa làm vai em ướt đẫm Anh giận mình chẳng đến kịp cơn mưa Thế là bỏ ô cùng em lội nước Bữa đó về hai đứa ốm cùng nhau.

Cuối hạ thu sang mùi hoa sữa nồng nàn Anh ngơ ngác đứng một mình giữa phố Lén ngắt cho em một nhành nhỏ xíu Để em mang về ủ lấy mùi hương.

Có buổi trưa đang hiu hiu gió mát Anh hiu hiu nằm trên chiếc võng đong đưa Rồi nghe đâu có hương thơm nhè nhẹ Em đi chợ về giấu quả thị cho anh.

Xuân hạ thu đông mãi bốn mùa như thế Mà chẳng còn hương hoa sữa ngày xưa Quả thị năm nào chẳng hóa thành cô Tấm Để anh một mình bước dưới trời mưa.

Từ mưa ngâu đến mưa rào mùa hạ Từ hạt mưa bay cho tới h…

Review sách - Những Đêm Trắng - Hồi tưởng của những kẻ mộng mơ

Những Đêm Trắng gồm hai câu chuyện, mở đầu là tác phẩm cùng tên được viết năm 1848. Câu chuyện bắt đầu một cách mơ hồ qua cái nhìn của một kẻ mộng mơ sống một cuộc đời buồn tẻ, cô đơn và lạc lõng kéo dài lê thê giữa đô thành Saint Petersburg. Nếu không phải hoặc chưa từng là một người trẻ tuổi, nhiệt thành và nhiều xúc cảm, có lẽ người ta sẽ khó đồng cảm với anh chàng công chức quèn 26 tuổi này. Nhưng rõ là anh ấy không phải một người bình thường, dường như anh ta đã sống một cuộc đời cô đơn quá mức tới nỗi anh trò chuyện cùng những ngôi nhà như thể chúng rất thân thiết với anh. Giữa Saint Petersburg tấp nập người qua lại nhưng anh chỉ "gần như kết bạn" với một ông già, nếu một buổi chiều bất chợt một trong hai người vắng mặt thì người kia có thể thấy buồn, nhưng khi gặp lại họ chỉ "suýt chào nhau"...
Cuộc sống của chàng trai có lẽ cứ buồn tẻ như thế cho đến một đêm, khi Nastenka xuất hiện như một cơn gió lạ. Chàng trai cứ ngỡ sắp tìm được một điều gì quan trọng của…

Review Sách - Bố Con Cá Gai - Khúc bi ca về tình phụ tử

Tôi chọn review cuốn sách này vào phút chót, khi những trang sách cuối cùng đã thật sự chạm đến cảm xúc của tôi... Vô hình chung, tôi nhìn thấy hình ảnh của mình trong đó, vào những năm tháng tuổi thơ khi bố mẹ phải chạy chữa khắp nơi để mong tôi khỏi căn bệnh đã dày vò bao năm tháng. Nhớ lại những ngày nằm trên giường bệnh, với kim tiêm, dây truyền, ống thở chằng chịt khắp người, nhớ lại hình bóng của mẹ mỗi đêm ôm tôi ngủ, hình bóng của bố cõng tôi ra giữa cánh đồng phía xa để tôi có thể hít thở thứ không khí trong lành nhất giữa khu đô thị...  
Khi đọc những trang sách cuối cùng là lúc những giọt nước mắt của tôi không ngừng rơi xuống, tôi thầm cảm ơn vì mình đã khỏe mạnh, khôn lớn và dần trưởng thành. Hóa ra hạnh phúc chỉ đơn giản vậy thôi, thế mà hai bố con nhà cá gai trong câu chuyện này lại phải trải qua vô vàn khó khăn để có được những hạnh phúc thật nhỏ nhoi vô định.

(Bài viết có spoil nội dung)

Câu chuyện về một ông bố đơn thân nỗ lực giành lại sự sống cho con trai 10 tuổi mắc …