Chuyển đến nội dung chính

Review Sách - Bố Con Cá Gai - Khúc bi ca về tình phụ tử

Tôi chọn review cuốn sách này vào phút chót, khi những trang sách cuối cùng đã thật sự chạm đến cảm xúc của tôi... Vô hình chung, tôi nhìn thấy hình ảnh của mình trong đó, vào những năm tháng tuổi thơ khi bố mẹ phải chạy chữa khắp nơi để mong tôi khỏi căn bệnh đã dày vò bao năm tháng. Nhớ lại những ngày nằm trên giường bệnh, với kim tiêm, dây truyền, ống thở chằng chịt khắp người, nhớ lại hình bóng của mẹ mỗi đêm ôm tôi ngủ, hình bóng của bố cõng tôi ra giữa cánh đồng phía xa để tôi có thể hít thở thứ không khí trong lành nhất giữa khu đô thị...  
Khi đọc những trang sách cuối cùng là lúc những giọt nước mắt của tôi không ngừng rơi xuống, tôi thầm cảm ơn vì mình đã khỏe mạnh, khôn lớn và dần trưởng thành. Hóa ra hạnh phúc chỉ đơn giản vậy thôi, thế mà hai bố con nhà cá gai trong câu chuyện này lại phải trải qua vô vàn khó khăn để có được những hạnh phúc thật nhỏ nhoi vô định.

(Bài viết có spoil nội dung)

Câu chuyện về một ông bố đơn thân nỗ lực giành lại sự sống cho con trai 10 tuổi mắc bệnh máu trắng. Sau hai năm chiến đấu với bệnh tật, hai cha con chẳng còn lại thứ gì ngoài tình yêu thương và lòng tốt của những người xung quanh. Tài chính dần cạn kiệt, người cha đã bán xe hơi, bán chung cư, bán luôn cả những tập thơ quý, ngay cả chiếc cần câu kiếm sống cuối cùng là máy tính xách tay anh cũng bán luôn để lấy tiền hoàn thành trách nhiệm cuối cùng với con trai.
Anh hy sinh tất cả mọi thứ, sẵn sàng làm bất cứ việc gì để chịu đau đớn thay cho đứa trẻ, anh đã cầu nguyện trước Chúa, điều mà anh chưa từng làm trước đó, anh gạt bỏ sĩ diện để vay tiền, để cầu xin bệnh viện chữa trị cho con, thậm chí anh chối bỏ tình yêu của cô gái trẻ Jin Hee luôn hết lòng vì bố con anh. Tất cả mọi thứ với anh dường như vô nghĩa, chỉ có Daum bé nhỏ là cả thế giới rộng lớn của riêng anh.
Câu chuyện dẫn dắt cảm xúc của người đọc lên xuống theo nhiều cung bậc, có khi cho hai cha con hy vọng về một tương lai tốt đẹp nhưng rồi lại ném họ vào hoàn cảnh khốn cùng. Dường như người cha đã mất tất cả mọi thứ ngay cả niềm tin, đi đến bước đường cùng mà không cứu nổi con, anh cay đắng xin dừng điều trị để đứa trẻ không còn phải đau đớn vì xạ trị nữa, thay vào đó là những ngày tháng hạnh phúc cuối cùng của hai cha con. 
Giây phút Daum đổ bệnh lần cuối, mọi thứ đã tắt lịm và buông xuôi, nhưng bằng bản năng của bố cá gai và tình yêu thương mãnh liệt, anh lại ôm con lao đến bệnh viện, hy vọng chợt lóe lên, không lâu sau nó lại đổ sụp rồi lại le lói sáng lên...

Trong cuốn bách khoa toàn thư của Daum có một câu chuyện về loài cá gai kì lạ... Cá gai mẹ sau khi đẻ trứng thì bỏ đi đâu mất. Cứ như thể những quả trứng có ra sao cũng không liên quan gì đến nó vậy. Chỉ còn lại cá gai bố chăm sóc lứa trứng. Cá gai bố sẽ liều mình chiến đấu với các loài cá khác nếu chúng định ăn mất trứng. Rồi trứng nở ra, đám cá con lớn nhanh như thổi. Và cuối cùng đám cá gai con lại bỏ rơi cá gai bố, cứ thế đi theo con đường riêng của chúng. Sau khi cá gai con bỏ đi hết, còn lại một mình, cá gai bố liền đâm đầu vào giữa khe đá mà chết.
Daum bé nhỏ cứ liên tưởng bố mình là một ông bố cá gai... Liệu bố cá gai của Daum có đủ mạnh mẽ để đương đầu với những loài cá lớn chỉ trực tước Daum khỏi tay cha? Câu chuyện của hai cha con cá gai này sẽ đi về đâu?

Có lẽ bằng tình yêu và sự hy sinh cao cả, bố cá gai đã để lại nhiều điều vô giá cho Daum và một chút gì đó cho cuộc đời. Đó là tình yêu, niềm hạnh phúc giản dị nhưng vô cùng lớn lao, là bộ truyện 7 viên ngọc rồng, là game hàng hải hay những khúc gỗ mà anh mang từ rừng về cho Daum điêu khắc... Là cuộc sống yên bình trên núi cao của hai cha con và cụ già tốt bụng. Cuối cùng, anh "để lại" Daum cho người vợ đã từng bỏ bố con anh đi suốt nhiều năm và người cha dượng không thể có con. Để lại cho con trai cuộc sống, để lại giác mạc của mình cho một người khác để họ ngắm nhìn cuộc đời dù rằng việc đó là phi pháp và trái với lương tâm, đạo đức. Và anh cũng để lại tình yêu và những nhiệt thành còn dang dở của cô gái Jin Hee...



Nếu là một độc giả bình thường, hẳn bạn sẽ thích hoặc rất thích câu chuyện này vì nó dẫn dắt cảm xúc của chúng ta theo mạch ba hồi. Nhưng cá nhân tôi lại không đánh giá cao những "tính kịch" trong cuốn sách này vì nó không xuất phát từ "nhân - quả". Quý nhân Jin Hee tốt bụng giúp đỡ hai cha con vô điều kiện, trưởng phòng Song, ông lão sống trên đỉnh núi hay cô gái người Nhật cũng thế. Ngay cả những biến cố mà hai cha con gặp phải hay căn bệnh ung thư của người cha cũng từ trên trời rơi xuống. Thế nên, câu chuyện này dường như chỉ xuất hiện trong kịch phim và cũng không làm thỏa mãn "wish fulfillment" của độc giả.
Trong khi có quá nhiều nhân vật xa lạ tốt vô điều kiện với hai cha con thì người mẹ, đáng ra phải là người thân thiết nhất của đứa trẻ lại được khắc họa bằng những mảng màu đối lập và cay nghiệt với tình yêu của "bố cá gai". Người vợ bất ngờ xuất hiện sau nhiều năm bỏ đi làm xáo trộn cuộc sống của hai cha con và chia cắt họ. Người vợ này là đã tước đoạt quyền làm cha của bố cá gai, tước đoạt luôn quyền được mẹ yêu thương trong những năm tháng ấu thơ của Daum... 
Hẳn ai đọc câu chuyện này xong cũng cảm thấy nhân vật người mẹ cay nghiệt một cách hư cấu. Nhưng nếu người vợ này xuất hiện trong một câu chuyện hay một hoàn cảnh khác thì có lẽ người ta đã ca ngợi cô là người luôn sẵn sàng theo đuổi đam mê, dám mạnh mẽ gạt đi những ủy mị của cuộc sống gia đình để hướng đến một tương lai tươi sáng. Có chăng vì khi tình yêu quá lớn, bất kể là với điều gì thì người ta đều trở nên ích kỉ như mẹ Daum?
Tôi cũng dành lời khen cho tác giả khi biết dẫn dắt cảm xúc của người đọc và biết đặt những hình tượng nhân vật tốt và chưa tốt đứng cạnh nhau để làm nổi bật lên giá trị to lớn nhất trong cuốn sách này, đó là tình phụ tử. Nếu không có người ích kỉ như mẹ Daum thì chẳng ai thấy được Daum yêu bố biết chừng nào. Dường như tình phụ tự là thứ tồn tại duy nhất, còn những thứ khác trong câu chuyện này có hay không không quan trọng. ^^
Dù sao thì đây cũng là câu chuyện hay và mang nhiều giá trị nhân văn. Nếu bạn muốn tìm một cuốn sách ngợi ca về tình phụ tử, hay muốn học cách viết truyện theo cấu trúc ba hồi thì đây là một lựa chọn tốt. Chúc các bạn đọc sách vui vẻ.

Vũ Thúy Linh
Ảnh: Internet

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…