Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng chín, 2018

Đà Lạt không anh?

Một buổi tối se se gió lạnh, bất chợt nhớ về một thứ gì đó đã xa mà lâu em không thấy, nghĩ một hồi em vu vơ hỏi: - Đà Lạt không anh?
Anh ưu tư buông xuống cây đàn vừa lên dây, một tay với lấy cốc trà còn đang nghi ngút khói, một tay đưa lên vuốt tóc em:
- Sao vậy em? - Ừ thì tự nhiên em nhớ cơn mưa chiều Đà Lạt, nhớ cao nguyên lộng gió, nhớ những cánh đồng hoa bạt ngàn rực rỡ, nhớ nhiều lắm anh à... - Ừ thì anh cũng nhớ những ngày chẳng sân si, mình gọi nhau dậy sớm uống cốc trà và ăn bánh mì xíu mại, anh chải tóc cho em rồi mình mặc quần áo ấm, em ngồi sau đút tay vào túi áo anh ôm thật chặt, cứ thế mình vi vu giữa những rừng thông... Chiều về mình chạy ào qua cơn mưa rồi hai đứa ngồi run run trong quán cà phê vì lạnh, em đan tay mình vào tay anh, cứ thế mình ngồi hết buổi chiều... - Lại còn buổi tối ở chợ đêm nữa chứ, mình ăn thỏa thích bao nhiêu món, mua những đồ xinh xinh về tặng bạn bè và làm kỉ niệm, mình chơi đến tận khuya mà chẳng lo ngày mai đi làm anh nhỉ... Cứ thế đêm về …

Thơ

Chiều êm đềm gió thổi vào kí ức
Góc phố nhỏ hương hoa sữa đong đầy
Thổi đến anh bao lá vàng năm ấy
Có phải em mùa thu nhỏ đã về? Mùa đó ta yêu giữa trời thu Hà Nội
Giữa phố đông người ta nắm chặt bàn tay
Anh say đắm nhìn vào đôi mắt ấy
Thấy mùa thu trong đó đẹp tuyệt vời Sao hôm nay vẫn mùa thu như thế
Mà cơn gió chiều se lạnh cõi lòng anh
Mỗi bước chân đạp nhẹ lá vàng
Mà anh nghe trái tim mình vụn vỡ Em ở đâu giữa trời thu lặng lẽ
Đợi đến khi nao mùa thu đó trở về?...

Hà Nội, ngày 19/10/2017
Thúy Linh

Thơ

Đã lâu rồi anh chẳng làm thơ
Từ buổi chiều bơ vơ con phố vắng Lặng thinh nhìn bóng ai mãi mờ xa Rồi hôm nay anh chợt nhận ra Những bồi hồi đã ngủ vùi lâu lắm Bỗng trở mình khiến anh mãi ngẩn ngơ.
Anh nhớ những ngày đông lạnh đã qua Mình xuýt xoa củ khoai nồng trên bếp Ngô nướng than hồng thế là xong bữa tối Mình dắt díu nhau về uống cốc trà.


Anh nhớ buổi chiều mùa hạ chói chang Bất chợt đổ mưa làm vai em ướt đẫm Anh giận mình chẳng đến kịp cơn mưa Thế là bỏ ô cùng em lội nước Bữa đó về hai đứa ốm cùng nhau.

Cuối hạ thu sang mùi hoa sữa nồng nàn Anh ngơ ngác đứng một mình giữa phố Lén ngắt cho em một nhành nhỏ xíu Để em mang về ủ lấy mùi hương.

Có buổi trưa đang hiu hiu gió mát Anh hiu hiu nằm trên chiếc võng đong đưa Rồi nghe đâu có hương thơm nhè nhẹ Em đi chợ về giấu quả thị cho anh.

Xuân hạ thu đông mãi bốn mùa như thế Mà chẳng còn hương hoa sữa ngày xưa Quả thị năm nào chẳng hóa thành cô Tấm Để anh một mình bước dưới trời mưa.

Từ mưa ngâu đến mưa rào mùa hạ Từ hạt mưa bay cho tới h…