Chuyển đến nội dung chính

Review sách: Ngoại tình - Paulo Coelho - sự pha trộn giữa tiểu luận "triết lý" và vũ điệu salsa của quỷ dữ*

Dù cho đang có một cuộc sống đủ đầy, êm ấm và hạnh phúc thì chúng ta cũng khó mà trả lời được liệu mình có hài lòng với cuộc sống hiện tại không. Giống như Linda, nhân vật chính trong cuốn "Ngoại tình" của tiểu thuyết gia Paulo Coelho, người phụ nữ tự nhận rằng có thể "khơi dậy sự ham muốn ở đàn ông và ghen tị ở phụ nữ". Bởi cô là một người xinh đẹp, có một gia đình hạnh phúc, một sự nghiệp thăng tiến, và một người chồng hết mực yêu thương.

Nhưng thực ra Linda chỉ là một người phụ nữ bình thường, cô ấy không phải là chim để dành cả đời mình bay nhảy chơi đùa như nhiều người khác. Nhưng vào một ngày đẹp trời, trong khi chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, cô ấy đã tự hỏi: "Đời mình là thế này sao?" 

Sau đó, điều mà ai cũng biết đã xảy ra: Linda ngoại tình nhưng đây không phải một cuộc ngoại tình mà người ta vẫn thấy, không phải vì Linda thiếu thốn tình cảm, cũng không phải cô bị trúng tiếng sét ái tình với tình cũ. Có chăng đó là một cuộc phiêu lưu để tìm lại chính mình và tìm lại giá trị của những gì mình đang có?

Linda không có bệnh về tâm lý, có phải cô đang thêu dệt những câu chuyện để thu hút sự chú ý, hay cô đang tự dối mình, đang cố làm cho đời mình thú vị thêm bằng những rắc rối. Nhưng dù gì chuyện ngoại tình giữa cô và Jacob đã xảy ra. Giống như những người chơi cờ họ luôn phải đi nước tiếp theo, họ không thể dừng lại giữa chừng bởi điều đó có nghĩa là chấp nhận thất bại, giống như việc Linda sẽ thua thảm hại trước người vợ khôn ngoan của người tình. 

Giằng xé giữa ảo tưởng và thực tại, đánh cược những gì đang hiện hữu với những thứ vô định mong manh, Linda không biết đâu là nguyên nhân của những cảm xúc tệ hại để tìm ra lối thoát cho mình. Càng vùng vẫy cô lại càng lún sâu, thậm chí còn kéo theo cả người tình của cô vào hố đen bế tắc: "Với anh một trong những điều tệ hại nhất là những ngày thu nắng đẹp. Anh mở rèm cửa văn phòng và thấy thiên hạ ngoài kia, có những người nắm tay nhau dạo bộ mà không phải lo lắng về hậu quả. Còn anh lại không thể bày tỏ tình yêu của mình"

Tất nhiên, không ai cổ súy cho chuyện ngoại tình và Paulo Coelho cũng vậy, ông chỉ mượn chuyện ngoại tình để nói lên những giá trị của tình yêu. Không phải tình yêu của những kẻ khuất tất mà là tình yêu cuộc sống, yêu bản thân, yêu những giá trị mà mình đang có. Bởi theo ông "thứ giết chết mối quan hệ giữa hai người chính là thiếu thách thức, cảm giác chẳng có gì mới mẻ nữa", vì vậy sau một cuộc phiêu lưu mạo hiểm được đánh cược bằng tất cả những gì mình đang có, Linda nhận ra rằng cuộc sống bất tử luôn song hành với tình yêu, trong lúc cô đang chết đi thì tình yêu đã làm cô sống lại, còn những hơn thua chẳng có nghĩa lý gì.

Thế mới nói "tình yêu cũng như lăng kính cho chúng ta thấy cầu vồng của ánh sáng". Mỗi người chúng ta từng ngày đều có cơ hội tốt để đầu hàng trước tình yêu, nhưng chỉ những ai tìm ra được chân lý của tình yêu và theo đuổi nó mới thấy được cầu vồng.

Một cuốn sách thú vị có tên "Ngoại tình" nhưng câu chuyện đằng sau đó lại là những triết lý sâu sắc giúp con người nhận ra điều gì là quan trọng, điều gì là phù phiếm và chúng ta có thể đánh mất bản thân như thế nào nếu không bằng lòng với những gì mình đang có. Sẽ có những ngày, khi ta chán nản và nói rằng: "Cuộc đời chẳng được như mình mong đợi". Nhưng nếu cuộc đời hỏi: Bạn đã làm gì cho đời, bạn sẽ nói sao?



Thúy Linh
Hà Nội, ngày 1/11/2018

*Trích lời nhận xét của Le Parisien

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.
(Bài viết không spoil nội dung)

Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.

Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn nhữ…

Review Sách - Cánh Buồm Đỏ Thắm - Con thuyền nuôi dưỡng những ước mơ

Cánh Buồm Đỏ Thắm là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Nga Aleksandr Grin (1880-1932). Một nhà văn tiêu biểu cho chủ nghĩa tân lãng mạn. Đúng như chủ nghĩa văn học mà ông theo đuổi. Cánh Buồm Đỏ Thắm cũng là một tác phẩm lãng mạn tựa như chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi thiếu niên. Cô bé Assol mồ côi mẹ, sống cùng cha là Longren ở một hòn đảo nhỏ. Hai cha con bị mọi người trong làng hiểu lầm đâm ra ghét bỏ và kì thị. Nhưng chẳng cần một lời thanh minh, Họ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời gièm pha trêu chọc để luôn sống với giấc mơ của mình. Assol đã được một ông già tiên đoán rằng, một ngày khi cô lớn lên, sẽ có một hoàng tử đến đón cô trên một con thuyền lớn với những cánh buồm màu đỏ thắm. Đó là một lời tiên tri điên rồ. Bởi vì chẳng có con tàu lớn nào ghé đến hòn đảo này cả. Và chẳng bao giờ có một con tàu với cánh buồm màu đỏ thắm. Nhưng niềm tin của một đứa trẻ là bất diệt. Assol tin vào điều đó và nuôi dưỡng giấc mơ đó từng ngày mặc kệ mọi người cười chê và cho rằng cô là người kh…

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?

Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 
Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?
Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 
Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này.  Người đầu tiê…