Chuyển đến nội dung chính

Lạc mất và tìm thấy

Người ta bảo rằng: Nếu luôn mang theo tuổi thơ bên mình thì bạn sẽ chẳng bao giờ già đi...

Vậy nên tôi hẳn là người trẻ nhất thế gian, bởi chan chứa trong trái tim tôi luôn là những kí ức tuổi thơ, nó vẫn luôn ở đó, chẳng bao giờ mờ đi như thể vừa mới xảy ra ngày hôm qua vậy.

Tôi rất thích ngồi lại cùng một người xưa cũ và nói chuyện đã qua, về cái ngày mà chúng tôi còn non nớt, cùng nhau cười phá lên vì những ngây ngô ngày trẻ, rồi cùng nhau thở dài mà nói: thời gian trôi nhanh thật! Tôi đã trải qua nhiều cuộc trò chuyện như vậy rồi, lúc nào cũng vui hết, ít nhất là có tôi cảm thấy vậy.

Người ta cũng nói rằng: Những người chúng ta gặp không phải là tình cờ, họ đi ngang đời là có một lí do. Và những người chúng ta gặp đều đúng là những người chúng ta cần gặp.

Và hôm nay tôi đã gặp một người như thế, một người bạn xưa cũ, một người từng đi ngang đời tôi, và là một người mà tôi tin là mình cần gặp sau 11 năm xa cách.


Quán cà phê nằm ngoan ngoãn trong một con ngõ nhỏ, những chiếc bàn gỗ nhỏ xinh và tường gạch đỏ, những bức tranh trên tường và những chồng sách cũ, những chậu cây nho nhỏ và hàng cây bóng mát.. Tất cả khiến tôi cảm thấy ấm áp và gần gũi một cách lạ kì. Đây là nơi mà chúng tôi hẹn gặp nhau.

Cậu ấy cao, không khác gì nhiều so với ngày chúng tôi còn học chung trường. Ngồi xuống tôi gượng gạo không biết nên bắt đầu thế nào, những gì tôi đã chuẩn bị để nói đột nhiên trôi đi đâu hết. Là một người hoạt ngôn mà tôi chẳng hiểu sao mình lại lâm vào tình thế như vầy.

Nhưng một cách rất tự nhiên, cậu ấy lấy cho tôi mượn cuốn sách và tôi cũng lấy cho cậu cuốn mà tôi đã mang theo rồi câu chuyện của hai chúng tôi bắt đầu từ đó, cứ thế trôi đi mà tôi không nhớ nó đã diễn ra như thế nào. Lúc này khi đang viết những dòng này trong tôi chỉ còn đọng lại những mơ hồ về hơn hai tiếng ngồi trò chuyện cùng nhau.

Rõ là tôi thấy vui, vui vì tìm thấy cậu ấy, vui vì gặp lại cậu ấy, vui vì trong tim tôi như có thêm niềm hy vọng vì nhiều khi tôi đã quá mệt mỏi khi tìm hoài tìm mãi một người của riêng tôi. Tôi đã hy vọng rằng biết đâu sau lần gặp lại này chúng tôi có thể chắp nhặt những dang dở ngày xưa.

Tôi định nói với cậu ấy rằng ngày xưa tớ thích cậu, tôi định trách cậu ấy rằng sao ngày xưa cậu nói với mọi người rằng cậu thích tớ mà không nói cho tớ biết. Tôi định nói nhiều thứ nữa, thậm chí nói không đủ tôi còn muốn cầm đàn lên hát cho cậu ấy nghe, nhưng tôi chẳng làm được bất cứ điều gì.

Trời chiều dần tắt nắng, tôi biết cái giây phút chia tay sắp đến nhưng tôi hiểu lòng mình quá, rằng tôi chẳng bao giờ chịu nổi những cuộc chia tay. Vậy nên tôi bảo cậu ấy về trước đi tôi muốn ngồi thêm chút nữa. Tôi cứ ngồi im cúi đầu giả vờ đọc sách nhưng những con chữ cứ nhảy nhót mà chẳng vào đầu tôi. Ngay khi thấy bóng cậu ấy rời đi, tôi buồn và đôi mắt cay cay muốn khóc.

Trở về phòng, tôi thấy trái tim mình như bị khoét một mảng lớn, tôi thấy lòng mình trống rỗng và hụt hẫng sao sao, chẳng phải tôi đã rất vui khi gặp lại cậu ấy, chẳng phải chúng tôi đã có một buổi trò chuyện vui vẻ, chẳng phải chúng tôi đã cho nhau mượn những quyển sách hay? Nhưng điều gì đã khiến tôi cảm thấy không trọn vẹn thế này.

Cô bạn thân bảo tôi rằng muốn gì sao không nói ra. Ừ nhỉ chẳng phải tôi muốn cùng cậu ấy đi xem phim đó thôi, nhưng tôi đã nhất quyết không chịu nói. May thay cô bạn thân đã kiên quyết ủng hộ tôi hỏi cậu ấy, và thế là tôi mở lời: này, đi xem How to train dragon không... Tôi hỏi không phải vì tôi không rủ được ai xem cùng, cũng không phải vì tôi quá thích xem bộ phim đó, mà vì tôi không muốn để lỡ mất cơ hội cuối trước khi cậu ấy đi và có thể sẽ rất lâu sau chúng tôi không gặp lại...

Tôi lại buồn và hụt hẫng. Câu trả lời tôi nhận được là không, vì tối nay cậu ấy bận mà ngày mai lại bay sớm. Tôi thấy giận mình, giận lây sang cả cậu ấy. Là con gái tôi sẽ chẳng bao giờ xuống nước nữa..


Tôi kể cùng một người chị, chị hỏi tôi: em buồn vì chưa tìm được Mr Right của mình, hay buồn vì cậu ấy không phải Mr Right? Tôi đáp có lẽ là cả hai, nhưng tôi buồn bởi cậu ấy không phải người tôi đang tìm kiếm nhiều hơn, ít nhất là ở thời điểm này. Đã nhiều hơn một lần trong những năm tháng thanh xuân tôi thầm ước gì cậu ấy xuất hiện trở lại, khi đó cậu ấy chắc chắn sẽ là Mr Right của mình. Rồi sau 11 năm, thời điểm mà tôi nghĩ đến cậu ấy nhiều nhất thì cậu ấy đã xuất hiện và chúng tôi đã gặp lại nhau, nhưng tại sao 11 năm vẫn là chưa đủ?

Tôi không biết khi nào sẽ gặp lại cậu ấy, nếu nhanh thì vài tháng, có thể là Tết năm sau hoặc cũng có thể là không bao giờ nữa. Bởi biết đâu năm sau khi cậu ấy đã về nước thì tôi đang ở nơi nào đó giữa trời Âu. Lúc đó chắc tôi chỉ có thể gửi trả lại cuốn sách qua đường bưu điện.

Bất chợt tôi nghĩ, nếu một ngày cậu ấy yêu một cô gái khác, chắc tôi sẽ buồn lắm... 

Đêm về, trong trái tim tôi vẫn là một nỗi buồn vô hạn... 


Hà Nội ngày 9/2/2019

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi đáp 2010

Buổi tối cuối cùng của năm 2019, mình quyết định không đi Countdown mà dành khoảng lặng cho bản thân để nhìn lại 10 năm qua, con người và cuộc sống của mình đã thay đổi như thế nào.
Mùa thu năm 2009, mình hồi hộp tìm tên Vũ Thúy Linh trong 8 tờ giấy A4 trên bảng tin để xem được vào lớp nào của trường Chu Văn An. Mình bắt đầu từ danh sách lớp A8 vì nghĩ với nguyện vọng ban KHXH và cơ bản thì đó hẳn sẽ là lựa chọn phù hợp. Nhưng mình tìm hoài tìm mãi ở khắp các lớp mà không ra, cuối cùng tên mình nằm lưng chừng trong danh sách lớp A1. Mình khá bất ngờ, khó hiểu nhưng vẫn vui vui vì mình được vào lớp chọn ban KHTN, nhưng mình không biết rằng 3 năm sau đó là gánh nặng, là áp lực, stress và lạc lối khi bị "ngồi nhầm lớp". Nhưng trải qua 3 năm, mình nhận ra rằng: cho dù bị ném vào hoàn cảnh tệ thế nào, mình không chỉ sống sót mà còn biết cách khiến mình trở nên đặc biệt.
Đầu đông năm 2010, mình và con bạn thân bùng buổi học thêm Vật lí để đến cửa hiệu đàn để mang về cây guitar mơ ướ…

Review sách - Tiệm sách cơn mưa - Câu chuyện của những ước mơ

Từ khi bé xíu chúng ta đều được dặn dò hãy luôn mang theo ước mơ nhưng chẳng mấy ai giữ được nó cho tới lúc trưởng thành. Những thực tại phũ phàng, những bộn bề cuộc sống, và những khối óc thực tế đã đè bẹp trước khi chúng được chắp cánh bay đi. Vậy có cách nào để tìm lại chúng không?
Cho đến giờ tôi vẫn không biết làm cách nào để tìm lại những gì đã mất, nhưng tôi biết cách để tạo ra chúng một lần nữa. Đó là khi tôi hiểu ước mơ có sức mạnh lớn thế nào, nó có thể tái sinh tâm hồn, thay đổi tư duy và khiến trái tim có thêm nhiều nhiệt huyết và sức mạnh. 
Giống như cô bé Ruko trong câu chuyện "Tiệm sách cơn mưa" đã dùng sức mạnh của ước mơ để cứu không chỉ tiệm sách và những hạt giống kể chuyện mà còn cứu cả những ước mơ còn dang dở của mọi người. Nhưng điều quan trọng nhất, Ruko đã thay đổi chính mình sau một hành trình dài và khó tin, từ một cô bé nhút nhát, có phần ganh tị với em gái của mình nhưng cuối câu chuyện Ruko đã trở thành một cô bé dũng cảm, biết yêu thương, ước mơ …

Review Sách - Mắt Biếc - Bản giao hưởng của nỗi buồn bất tận

Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người... Đời người trôi qua nhanh như những nốt nhạc, chỉ một lần lỡ nhịp là cả đời đã lạc mất nhau. Tôi chưa từng chứng kiến tình yêu nào tha thiết, đậm sâu, thầm lặng và cao thượng như tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan - cô gái có đôi mắt biếc đã hút hồn Ngạn trong những năm tháng tuổi thơ và những khoảnh khắc khi trưởng thành. "Những điều đó xảy đến một cách tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà chẳng hiểu vì sao"
Với tôi, tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan là một tình yêu đẹp không tì vết. Nhưng chỉ tiếc rằng câu chuyện tình chỉ vang lên bằng những tiếng đàn tình tang nặng trĩu nỗi lòng của Ngạn. 

Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi

Chợt tôi chợt nhớ đến truyện ngắn "Nhà Cổ" của Nguyễn Ngọc Tư. Có đoạn mở đầu rằng "…