Chuyển đến nội dung chính

Lạc mất và tìm thấy

Người ta bảo rằng: Nếu luôn mang theo tuổi thơ bên mình thì bạn sẽ chẳng bao giờ già đi...

Vậy nên tôi hẳn là người trẻ nhất thế gian, bởi chan chứa trong trái tim tôi luôn là những kí ức tuổi thơ, nó vẫn luôn ở đó, chẳng bao giờ mờ đi như thể vừa mới xảy ra ngày hôm qua vậy.

Tôi rất thích ngồi lại cùng một người xưa cũ và nói chuyện đã qua, về cái ngày mà chúng tôi còn non nớt, cùng nhau cười phá lên vì những ngây ngô ngày trẻ, rồi cùng nhau thở dài mà nói: thời gian trôi nhanh thật! Tôi đã trải qua nhiều cuộc trò chuyện như vậy rồi, lúc nào cũng vui hết, ít nhất là có tôi cảm thấy vậy.

Người ta cũng nói rằng: Những người chúng ta gặp không phải là tình cờ, họ đi ngang đời là có một lí do. Và những người chúng ta gặp đều đúng là những người chúng ta cần gặp.

Và hôm nay tôi đã gặp một người như thế, một người bạn xưa cũ, một người từng đi ngang đời tôi, và là một người mà tôi tin là mình cần gặp sau 11 năm xa cách.


Quán cà phê nằm ngoan ngoãn trong một con ngõ nhỏ, những chiếc bàn gỗ nhỏ xinh và tường gạch đỏ, những bức tranh trên tường và những chồng sách cũ, những chậu cây nho nhỏ và hàng cây bóng mát.. Tất cả khiến tôi cảm thấy ấm áp và gần gũi một cách lạ kì. Đây là nơi mà chúng tôi hẹn gặp nhau.

Cậu ấy cao, không khác gì nhiều so với ngày chúng tôi còn học chung trường. Ngồi xuống tôi gượng gạo không biết nên bắt đầu thế nào, những gì tôi đã chuẩn bị để nói đột nhiên trôi đi đâu hết. Là một người hoạt ngôn mà tôi chẳng hiểu sao mình lại lâm vào tình thế như vầy.

Nhưng một cách rất tự nhiên, cậu ấy lấy cho tôi mượn cuốn sách và tôi cũng lấy cho cậu cuốn mà tôi đã mang theo rồi câu chuyện của hai chúng tôi bắt đầu từ đó, cứ thế trôi đi mà tôi không nhớ nó đã diễn ra như thế nào. Lúc này khi đang viết những dòng này trong tôi chỉ còn đọng lại những mơ hồ về hơn hai tiếng ngồi trò chuyện cùng nhau.

Rõ là tôi thấy vui, vui vì tìm thấy cậu ấy, vui vì gặp lại cậu ấy, vui vì trong tim tôi như có thêm niềm hy vọng vì nhiều khi tôi đã quá mệt mỏi khi tìm hoài tìm mãi một người của riêng tôi. Tôi đã hy vọng rằng biết đâu sau lần gặp lại này chúng tôi có thể chắp nhặt những dang dở ngày xưa.

Tôi định nói với cậu ấy rằng ngày xưa tớ thích cậu, tôi định trách cậu ấy rằng sao ngày xưa cậu nói với mọi người rằng cậu thích tớ mà không nói cho tớ biết. Tôi định nói nhiều thứ nữa, thậm chí nói không đủ tôi còn muốn cầm đàn lên hát cho cậu ấy nghe, nhưng tôi chẳng làm được bất cứ điều gì.

Trời chiều dần tắt nắng, tôi biết cái giây phút chia tay sắp đến nhưng tôi hiểu lòng mình quá, rằng tôi chẳng bao giờ chịu nổi những cuộc chia tay. Vậy nên tôi bảo cậu ấy về trước đi tôi muốn ngồi thêm chút nữa. Tôi cứ ngồi im cúi đầu giả vờ đọc sách nhưng những con chữ cứ nhảy nhót mà chẳng vào đầu tôi. Ngay khi thấy bóng cậu ấy rời đi, tôi buồn và đôi mắt cay cay muốn khóc.

Trở về phòng, tôi thấy trái tim mình như bị khoét một mảng lớn, tôi thấy lòng mình trống rỗng và hụt hẫng sao sao, chẳng phải tôi đã rất vui khi gặp lại cậu ấy, chẳng phải chúng tôi đã có một buổi trò chuyện vui vẻ, chẳng phải chúng tôi đã cho nhau mượn những quyển sách hay? Nhưng điều gì đã khiến tôi cảm thấy không trọn vẹn thế này.

Cô bạn thân bảo tôi rằng muốn gì sao không nói ra. Ừ nhỉ chẳng phải tôi muốn cùng cậu ấy đi xem phim đó thôi, nhưng tôi đã nhất quyết không chịu nói. May thay cô bạn thân đã kiên quyết ủng hộ tôi hỏi cậu ấy, và thế là tôi mở lời: này, đi xem How to train dragon không... Tôi hỏi không phải vì tôi không rủ được ai xem cùng, cũng không phải vì tôi quá thích xem bộ phim đó, mà vì tôi không muốn để lỡ mất cơ hội cuối trước khi cậu ấy đi và có thể sẽ rất lâu sau chúng tôi không gặp lại...

Tôi lại buồn và hụt hẫng. Câu trả lời tôi nhận được là không, vì tối nay cậu ấy bận mà ngày mai lại bay sớm. Tôi thấy giận mình, giận lây sang cả cậu ấy. Là con gái tôi sẽ chẳng bao giờ xuống nước nữa..


Tôi kể cùng một người chị, chị hỏi tôi: em buồn vì chưa tìm được Mr Right của mình, hay buồn vì cậu ấy không phải Mr Right? Tôi đáp có lẽ là cả hai, nhưng tôi buồn bởi cậu ấy không phải người tôi đang tìm kiếm nhiều hơn, ít nhất là ở thời điểm này. Đã nhiều hơn một lần trong những năm tháng thanh xuân tôi thầm ước gì cậu ấy xuất hiện trở lại, khi đó cậu ấy chắc chắn sẽ là Mr Right của mình. Rồi sau 11 năm, thời điểm mà tôi nghĩ đến cậu ấy nhiều nhất thì cậu ấy đã xuất hiện và chúng tôi đã gặp lại nhau, nhưng tại sao 11 năm vẫn là chưa đủ?

Tôi không biết khi nào sẽ gặp lại cậu ấy, nếu nhanh thì vài tháng, có thể là Tết năm sau hoặc cũng có thể là không bao giờ nữa. Bởi biết đâu năm sau khi cậu ấy đã về nước thì tôi đang ở nơi nào đó giữa trời Âu. Lúc đó chắc tôi chỉ có thể gửi trả lại cuốn sách qua đường bưu điện.

Bất chợt tôi nghĩ, nếu một ngày cậu ấy yêu một cô gái khác, chắc tôi sẽ buồn lắm... 

Đêm về, trong trái tim tôi vẫn là một nỗi buồn vô hạn... 


Hà Nội ngày 9/2/2019

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận dữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buông…

[Review sách] Ngày xưa có một con bò - Câu chuyện ngụ ngôn tạo nên bước đột phá trong cuộc đời bạn

Tác giả Camilo Cruz đã lấy cảm hứng từ một câu chuyện ngụ ngôn đơn giản nhưng có tác động mạnh mẽ đến thế giới quan của bất kì ai đọc nó. Cuốn sách này sẽ khiến chúng ta phải ngồi nghĩ lại, đã bao giờ chúng ta biện bạch cho một thất bại hoặc sai lầm dù chỉ là lí do nhỏ nhất: Tôi đến muộn vì tắc đường; tôi làm sai vì tôi không được ai hướng dẫn; tôi thi trượt vì thầy cô chả bao giờ chia sẻ kinh nghiệm quý báu cho tôi.
Tất cả những lời biện bạch và đổ lỗi đó được Cruz gọi là những "con bò", hay nói cách khác, con bò chính là ẩn dụ cho những gì ngăn cản chúng ta có được kết quả tốt hơn.
Chuyện ngụ ngôn về một con bò...
Ngày xửa ngày xưa, có một thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng. Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi người hiểu, vì sao nhiều người…

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…