Chuyển đến nội dung chính

Review sách - Ngày xưa có một chuyện tình - Có điều kì diệu tên là Tình Yêu

Vẫn là những câu chuyện tình yêu được đâm chồi ở tuổi mới lớn, trải qua những ngây ngô và nồng nhiệt thậm chí là tổn thương, tình yêu đó đã trưởng thành cùng những nhân vật trong "Ngày xưa có một chuyện tình". Đó là Vinh chân thành, tốt bụng, là Phúc hào hiệp và chính nghĩa, là Miền đáng yêu nhưng cũng rất đáng thương...

(Bài viết không spoil nội dung)

Vinh và Phúc là hai người bạn thân, hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, cùng sẻ chia miếng ổi chấm muối ớt trong vườn ông Năm Khoa, cây cà rem, kẹo kéo, bánh mì cho đến những cuốn sách trong tủ nhà ông Giáo Dưỡng. Đó là khoảng thời gian yên bình và tươi đẹp của Vinh và Phúc cho tới một ngày Vinh thú nhận: "Chắc tao thích nhỏ Miền thật mày ạ".

Miền là một cô bạn dễ thương nhưng không có ai làm bạn ngoại trừ Vinh. Những rung động bé nhỏ của tình yêu đầu đời đã trở thành động lực to lớn để Vinh bất chấp sự đe dọa và những trận đòn từ anh trai của Miền mà làm bạn với cô.

Sau khi nhận ra mình thích Miền và sau những ngày dài đắn đo suy nghĩ, cuối cùng Vinh quyết định sau này lớn lên sẽ cưới Miền làm vợ. Thế là Phúc bị kéo vào câu chuyện tình yêu của Vinh và Miền. Nhưng chính xác hơn là cả ba người đều bị kéo vào câu chuyện của nhau.

Liệu những rung động đầu đời có đủ lớn để trở thành tình yêu đích thực? Nếu có thể thì mất bao lâu người ta mới có được tình yêu đó? Ba tháng, ba năm hay cả một đời người? Ngay cả khi có được tình yêu đó rồi thì làm sao giữ cho tình yêu luôn là của riêng mình? 

Ai cũng có mưu cầu hạnh phúc, ai cũng có quyền lựa chọn tình yêu và lối đi riêng của mình. Có người chọn cách âm thầm vun vén, có người chọn cách chinh phục tình yêu. Giống như khí trời và dòng nước chảy, một người lặng lẽ, ẩn hình và mãi mãi bên cạnh với tình yêu vô điều kiện. Một người đột ngột đến và đột ngột đi, cuốn theo tất cả quá khứ, hiện tại và tương lai. Tình yêu của một người như cơn say và mộng mị, khiến người ta có thể lao vào và không muốn dứt ra. Còn tình yêu của một người chẳng khiến người khác say nổi một lần nhưng đó lại là tình yêu khiến người ta bừng tỉnh. 
Vậy đâu mới là tình yêu người ta cần để đi cùng nhau đến cuối cuộc đời? Là thứ tình yêu người ta sẵn sàng chết vì nó hay là tình yêu khiến người ta sẵn sàng sống vì nó? 

Trong cuộc đời, sẽ có đôi lần lí trí và trái tim cãi lộn, không thể rạch ròi được đâu là lựa chọn đúng đắn. Có người sẽ nhắm mắt chọn bừa nhưng cũng có người cứ mãi băn khoăn giữa đôi dòng không biết chọn sao, cuối cùng cả hai đều có thể đánh mất những điều trân quý.



Những nam chính trong truyện của Nguyễn Nhật Ánh đều có một điểm chung là rất chung tình, dù 5 năm, 10 năm hay cả đời người mãi chỉ một tình yêu. Có thể tình yêu đó không trọn vẹn nhưng chính những điều không trọn vẹn đó mà độc giả được thấm nhuần những triết lí tình yêu cuộc sống giản dị mà sâu sắc qua ngòi bút xuất sắc của tác giả.

"Ngày xưa có một chuyện tình" không phải là một câu chuyện vui tươi nhí nhảnh của tuổi học trò, nó đượm buồn vì tình yêu không được hồi đáp, buồn vì để có được tình yêu người ta phải đánh đổi chính tình yêu đến tình bạn và cả tương lai. Mặc dù có chút buồn nhưng khi khép lại cuốn sách, chúng ta vẫn có thể mỉm cười vì cuộc sống luôn luôn có một điều kì diệu tên là Tình Yêu.

Thúy Linh
31/3/2019

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận dữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buông…

[Review sách] Ngày xưa có một con bò - Câu chuyện ngụ ngôn tạo nên bước đột phá trong cuộc đời bạn

Tác giả Camilo Cruz đã lấy cảm hứng từ một câu chuyện ngụ ngôn đơn giản nhưng có tác động mạnh mẽ đến thế giới quan của bất kì ai đọc nó. Cuốn sách này sẽ khiến chúng ta phải ngồi nghĩ lại, đã bao giờ chúng ta biện bạch cho một thất bại hoặc sai lầm dù chỉ là lí do nhỏ nhất: Tôi đến muộn vì tắc đường; tôi làm sai vì tôi không được ai hướng dẫn; tôi thi trượt vì thầy cô chả bao giờ chia sẻ kinh nghiệm quý báu cho tôi.
Tất cả những lời biện bạch và đổ lỗi đó được Cruz gọi là những "con bò", hay nói cách khác, con bò chính là ẩn dụ cho những gì ngăn cản chúng ta có được kết quả tốt hơn.
Chuyện ngụ ngôn về một con bò...
Ngày xửa ngày xưa, có một thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng. Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi người hiểu, vì sao nhiều người…

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…