Chuyển đến nội dung chính

[Truyện ngắn] Bóng cây vẫn đứng đợi em về


Em à, những đợt không khí lạnh không còn nữa, thi thoảng trời hửng nắng giữa mùa đông làm lòng anh vui rộn rã. Hôm qua cũng một ngày hửng nắng như vầy, anh đã đi quanh một vòng thị trấn, vu vơ, lượn lờ mà chẳng biết đi đâu.
Em biết không thị trấn của chúng mình bây giờ đã đầy sắc hồng của hoa đào, xanh xanh vàng vàng của những chậu quất, và trăm màu sắc của ngàn đóa hoa. À thì ra Tết đã về gần lắm rồi, còn em, em đã sắp về tới nhà chưa?
Anh mong em về từng ngày còn hơn cả trẻ con mong Tết, ngày em về anh sẽ đứng đợi rất lâu ở sân bay, tay anh sẽ cầm một bó đào dăm tặng em, còn bánh chưng thì chắc ở nhà đang nấu đợi em về.
Trên đường về nhà chúng mình sẽ ríu rít kể xem đã chuẩn bị Tết được những gì, anh và em đã mua quà gì cho nhau và cho bố mẹ. Bố mẹ anh hẳn cũng đang mong em về chẳng kém gì anh đâu. Nghĩ đến đây lòng anh lại dâng lên cảm giác hồi hộp, háo hức ngập tràn khó tả.
Anh lại đếm từng ngày, từng ngày, cứ mỗi tối anh lại xé đi tờ lịch mà không cần chờ qua ngày mới. Anh cứ xé từng ngày, từng ngày...
Rồi anh ngủ thiếp đi trong niềm mong nhớ...
Nhưng sáng ra thức dậy, cảm giác trong anh không còn là háo hức và mong chờ nữa, mà đó là hụt hẫng và buồn tênh. Sao vậy nhỉ? À vì anh nhớ ra Tết nay em đâu có về…

Em đang ở xa lắm, thành phố của em không có đào có quất, không có câu đối đèn lồng. Thành phố của em đã sáng đèn cách đây một tháng với cây thông lấp lánh, với sắc trắng của tuyết và sắc đỏ của ông già noel. Vậy nên Tết Nguyên Đán quê hương mình em không về được.
Nghĩ đến đây trái tim anh chỉ biết thở dài, ước thời gian trôi đi thật nhanh để em mau trở về, hoặc ước thời gian quay lại dăm ba năm trước, ngày mà chúng mình gặp và yêu nhau.

Một chiều hè chói chang hơn 4 năm về trước, trên con đường quốc lộ đầy bụi và khói của những dòng xe đang vội vã lao về thành phố, dưới bóng cây nghiêng nghiêng, anh đứng trông theo chiếc xe vừa đưa người họ hàng đi khỏi thì một chiếc xe khác cũng vừa đỗ lại. Bước xuống xe là một cô gái, phải rồi, đó là em. Anh không nhớ khuôn mặt và dáng hình em khi đó thế nào bởi anh bị ấn tượng với chiếc ba lô to và có vẻ nặng quá sức em. Em bước đi chầm chậm và mệt nhọc giữa cái nắng chiều hè.
- Này cô, tôi không có ý gì đâu nhưng tôi thấy cô mang nặng mà trời thì nắng nóng. Nhà cô ở đâu tôi cho cô đi nhờ.
Đó là câu đầu tiên anh nói với em, kiểu cách và khách sáo. Anh là giáo viên nhưng là người hướng nội, anh thường thu mình lại với các mối quan hệ, từ nhỏ đã nhút nhát nên anh chẳng dám mạnh dạn mà bắt chuyện với cô gái lạ như em, ấy vậy mà không hiểu điều gì đã xui khiến anh ngỏ lời như vậy. Đáp lại lòng tốt của anh, em nhoẻn miệng cười mà không có chút hoài nghi:
- Vậy anh cho em đi nhờ một đoạn nhé!
Rồi anh chở em về, nhà em cách nhà anh đâu chừng vài cây số, đoạn đường ngắn lắm nhưng chúng mình đã nói được bao nhiêu chuyện. Thì ra em là sinh viên đang học ngoài thành phố xa xa, nghỉ hè hoặc lễ Tết em mới về thăm nhà, hèn chi bao lâu nay anh chẳng gặp em. Chắc em chẳng bao giờ biết rằng lần đầu nghe em nói chuyện anh đã thấy lòng mình như được hứng thêm cơn gió mới ngọt lịm, cơn gió chớm thổi thoáng qua nhưng cũng đủ để sưởi ấm trái tim anh trong những mùa đông lạnh và làm tươi mát cõi lòng anh giữa những ngày hè của nhiều năm sau nữa.
Mình đã gặp nhau như vậy đó, em còn nhớ không em?

Không lâu sau đó chúng mình yêu nhau. Những ngày hè, ngày lễ và cuối tuần với anh là khoảng thời gian tuyệt vời nhất, bữa em về thăm nhà, bữa anh lên thành phố, hai đứa mình cứ trông ngóng những ngày được gặp nhau. Mỗi lần lên thành phố thăm em, anh đều mang theo bao thứ quà quê mẹ gửi, nào là rau sạch, hoa quả, trứng gà... Còn em mỗi lần về nhà đều mang tặng anh những cuốn sách, từ tản văn Thạch Lam đến thơ tình Xuân Diệu, từ Gabriel phương Tây đến Yasunari phương Đông ... chẳng bao giờ thiếu một lời đề tặng ấm áp và yêu thương.
Kết thúc ngày hè em quay về giảng đường và tiếp tục hành trình còn dang dở, còn anh lại trở về lớp học, tiếp tục sự nghiệp rèn rũa những cô cậu học trò trở thành người có ước mơ, hoài bão như em. Em là một cô gái thông minh, xinh đẹp, có ước mơ hoài bão và luôn nỗ lực, quyết tâm theo đuổi ước mơ của mình. Anh vẫn còn nhớ Giáng sinh năm nào, anh chuẩn bị hoa và quà lên thành phố thì em lại bảo: “Để sau được không anh, em đang bận ôn thi”. Em đã làm anh hụt hẫng và buồn nhiều chút đấy có biết không em? Nhưng hay thay, ngày em báo tin tốt nghiệp loại xuất sắc thì anh lại vui nhiều nhiều chút. Đến bây giờ anh vẫn cảm ơn em vì điều đó không chỉ tốt cho riêng em, gia đình em, mà còn khiến anh tự hào và khiến đám học trò của anh ngưỡng mộ.
Một lần có cậu học trò hỏi anh: “Bạn gái thầy giỏi vậy, sau này có chịu về quê không thầy?”
Anh nghe trong câu hỏi của cậu học trò có chút bông đùa cùng sự vô tư nhưng lòng anh đột nhiên bồn chồn lo lắng. Ừ nhỉ, em sắp tốt nghiệp rồi, cái ngày mà anh luôn mong ngóng bởi khi đó sẽ là lúc chúng mình về chung nhà, nhưng tự nhiên anh lại băn khoăn: làng quê này, những công việc nơi này và chính cả bản thân anh này, liệu có gì xứng đáng với em?

Ngày em tốt nghiệp, anh đưa cả ba mẹ em lên thành phố dự lễ trao bằng. Hôm đó ba mẹ em mặc đẹp hơn mọi ngày, nhìn nét vui tươi trên gương mặt anh biết ba mẹ tự hào về em nhiều lắm, cả anh cũng vậy mà. Nhưng chưa hết đâu, em lại khiến mọi người sững sờ lần nữa khi biết tin em được học bổng đi du học Anh.
Mẹ em mừng rơi nước mắt, ba em không nói nên lời. Ở vùng quê quanh năm chỉ làm ruộng làm vườn, đâu mấy ai học giỏi như em, đã vậy còn sắp được đặt chân đến trời Âu mơ ước. Ngay cả anh đây, vốn tự hào về bản thân khi làm nghề giáo, cái nghề truyền tri thức, ước mơ và động lực cho nhưng cô cậu thanh thiếu niên cũng chợt thấy mình trở nên nhỏ bé trước một cô gái như em.
Giây phút nhìn em tươi cười nhận bằng tốt nghiệp, trong anh đã dâng lên bao cảm xúc khó tả đan xen. Anh mừng cho em nhưng cũng buồn cho mình, anh buồn vì chúng mình chưa thể chung nhà ít nhất trong ba năm nữa nhưng cũng thấy mình được giải thoát khi đang loay hoay tìm cách xoay sở cho tương lai hai đứa, anh hy vọng về một tương lai tốt đẹp của em nhưng cũng lo sợ khi bất chợt nhớ đến câu hỏi của cậu học trò năm trước: Bạn gái thầy giỏi vậy, sau này có chịu về quê không?
Anh lùi lại phía sau ngồi xuống bậc thềm rồi nhìn ngắm em và mọi người, anh đưa mắt ra xa, nơi có cây muồng hoàng yến cạnh bức tường đang vàng rực rỡ một góc sân trường. Cây hoàng yến được trồng ở đó, lớn lên cũng ở đó, nhưng dù có cao lớn cỡ nào thì liệu nó có biết được bầu trời kia rộng lớn bao nhiêu?

Ngày tiễn em ở sân bay, anh trông dáng em nhỏ gầy đứng cạnh đống hành lý to đùng mà thương em quá, cô gái nhỏ của anh phải rời xa gia đình, bạn bè, người thân và xa cả anh để sống một mình giữa trời Tây, rồi em sẽ xoay sở thế nào? Nghĩ đến đây anh muốn chạy đến níu tay em lại bảo em đừng đi nữa, về quê với anh đi, trở về nơi em đã sinh ra và chúng mình sẽ có một cuộc sống yên bình, chẳng cần lo lắng bon chen như thế giới ngoài kia.
Nhưng anh không thể làm vậy, mảnh đất quê này chẳng đủ cho em, em cần đến vùng đất mới để tung cánh trời xanh, đến khi em mệt và trở về anh vẫn sẽ đợi em ở đấy. Đó là điều tốt nhất anh có thể làm cho em.
Giây phút xa em, anh chỉ biết dặn em giữ gìn sức khỏe và học tập tốt. Khi em quay đi khỏi, anh đã thấy em cúi đầu, vai em run lên khe khẽ, anh biết em đang khóc mà chẳng thể làm gì. Sang đó chỉ có một mình, phải tự mình mạnh mẽ nghe em...

Xuân đã qua rồi và một mùa hạ nữa sắp đến. Mùa hạ này chẳng giống mùa hạ xưa, anh không còn ra đường quốc lộ đứng ngóng em về vì ở nơi xa đó em chẳng có mùa hè. Kết thúc kì học em ở lại làm nghiên cứu, anh vừa thương vừa nhớ muốn sang đó thăm em nhưng khi nhìn lại mình, một giáo viên trường huyện và số tiền anh tích cóp cho tương lai hai đứa mà chẳng dám mua vé máy bay, anh thấy vừa buồn vừa giận bản thân.
Hai đứa mình chỉ có thể tranh thủ gọi cho nhau vào giờ nghỉ trưa của em hoặc anh phải thức khuya thật khuya mới được trò chuyện cùng em. Những tấm bưu thiếp vẫn được gửi đến và đi đều đều mỗi ngày lễ đến, hoặc đôi khi chẳng là ngày gì mình vẫn gửi yêu thương đến cho nhau. Cứ thế ngày qua ngày rồi mùa hè cũng sắp qua.

Chiếc quạt kêu vo vo bên cạnh, ngoài khung cửa tiếng ve kêu xao xác, anh ngồi trước tập vở của đám học trò mà chẳng thể tập trung chữa bài cho chúng. Anh gần như vô thức lấy giấy và viết xuống đôi ba dòng cho em.

Nhớ chiều hè cây nghiêng nghiêng bóng
Đổ lên em một dáng nhỏ gầy gò
Anh nơi xa không thể nào chạm tới
Dù chỉ là hình bóng của em…

Ngoài trời bỗng nhiên tối sầm lại và đổ mưa. Mưa như trút nước, chẳng mấy chốc mùi đất ẩm bốc lên, những lá cây được gột rửa sạch bụi bặm đời thường, khung cảnh làng quê tự nhiên xanh tươi và tràn đầy sức sống. Mà tại sao mưa không dội cả nỗi nhớ của anh đi, không truyền cho anh thêm một chút xanh tươi, hay bởi vì lâu nay anh thiếu đi cơn gió mát của lòng mình, cơn gió đó chính là em.

Một mùa tựu trường nữa lại đến, năm nay là năm học cuối của em, anh lại đếm từng ngày chờ em tốt nghiệp và về nước. Quê hương mình đang đổi thay theo năm tháng, những con đường mở rộng và đổ bê tông, những ngôi nhà được cất lên nhiều hơn, trường học nơi anh làm việc cũng được mở rộng thêm. Bốn mùa xuân hạ thu đông qua đi, hàng cây bên đường quốc lộ đổi màu, rụng lá rồi lại đâm những chồi non... nhưng em vẫn không về…

Em báo tin được nhận vào thực tập ở một công ty lớn, đây là cơ hội tốt cho em để sau này được làm việc tại đây. Anh lại mừng cho em và lại buồn cho anh, buồn rất nhiều cho tình yêu hai đứa, biết khi nao mới được sum vầy? Anh muốn nói em về, nhưng nhìn nét vui tươi rạng rỡ trên gương mặt em qua màn hình điện thoại mà anh hiểu rằng nếu anh nói ra thì thật là ích kỉ. Vậy nên anh lại kiên nhẫn đợi em về.
Nhưng em không về nữa…

Cuộc sống của em giống như những nấc thang, mỗi ngày em lại tiến lên một bậc, em tốt nghiệp hai bằng cử nhân, học lên thạc sĩ rồi tiếp tục làm nghiên cứu sinh, em làm việc cho tập đoàn lớn nước ngoài, nơi em được gặp những con người cũng giỏi giang và xứng tầm với em. Cứ mỗi ngày nghe em kể về những thành phố em đã đi qua, từ Budapest trái tim châu Âu đến thành Rome nước Ý, từ Krakow nằm bên dòng sông thơ mộng đến Prague vừa hiện đại vừa cổ kính, anh lại thấy ngôi làng mình bé nhỏ biết bao. Rồi em kể về những người em đã gặp, từ người bản địa cho đến người nhập cư, và đặc biệt là những người đồng hương em gặp trên những chuyến tàu. Khi nhắc đến hai tiếng “đồng hương” anh thấy em vui tươi hơn hẳn, đúng rồi vì “quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người”. Dù em có đi xa thật xa nhưng anh biết trong trái tim em vẫn còn hình bóng của làng quê mình, của ba mẹ, của anh và những con người thân thương khác. Anh biết ở nơi xa em cũng day dứt chẳng kém gì anh đâu.

Và anh quyết định không để em phải day dứt nữa.
- Mình chia tay em nhé!
Đầu bên kia em không nói gì, anh biết rằng em hiểu tại sao… Thế là từ đó chúng mình chính thức xa nhau…

Xuân hạ thu đông vẫn bốn mùa như thế, hàng cây bên đường quốc lộ không chỉ đổi màu, rụng lá rồi đâm những chồi non mà chúng đã già đi trông thấy. Một mùa xuân nữa lại về, đã nhiều năm rồi anh không ghé thăm ba mẹ em, Tết năm nay anh mang đến chút quà bánh hỏi thăm hai bác và nhân tiện hỏi thăm em. Bố em chậm chạp pha ấm trà, anh thấy tay ông nhăn nheo và những đốm đồi mồi điểm xuyết, còn mẹ em mãi tóc đã bạc đi nhiều. Anh hỏi em có hay về không, bố mẹ bảo đôi ba năm em mới về dịp nghỉ hè và mang theo đám trẻ. Anh không hỏi em lấy ai bởi anh biết chắc chắn người đó là lựa chọn đúng đắn của em. Và anh mừng cho em về điều đó.
Bất chợt mẹ em hỏi: “Còn cháu khi nào lấy vợ?”
Anh bật cười trả lời mà như thể đang tự nói với chính mình: “Cháu đang chờ, chờ người ấy xuất hiện trong cuộc đời cháu… hoặc người đó đã xuất hiện rồi mà cháu lại tự mình để mất…”
Cốc trà đã thôi nghi ngút khói, nó đang nguội dần đi, những mạt trà đã dần dần lắng xuống đáy cốc và nằm yên ở đó. Anh nhìn chúng mà chẳng đủ can đảm cầm thìa khuấy động lên.



Tháng 2/2019
Đào

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận dữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buông…

[Review sách] Ngày xưa có một con bò - Câu chuyện ngụ ngôn tạo nên bước đột phá trong cuộc đời bạn

Tác giả Camilo Cruz đã lấy cảm hứng từ một câu chuyện ngụ ngôn đơn giản nhưng có tác động mạnh mẽ đến thế giới quan của bất kì ai đọc nó. Cuốn sách này sẽ khiến chúng ta phải ngồi nghĩ lại, đã bao giờ chúng ta biện bạch cho một thất bại hoặc sai lầm dù chỉ là lí do nhỏ nhất: Tôi đến muộn vì tắc đường; tôi làm sai vì tôi không được ai hướng dẫn; tôi thi trượt vì thầy cô chả bao giờ chia sẻ kinh nghiệm quý báu cho tôi.
Tất cả những lời biện bạch và đổ lỗi đó được Cruz gọi là những "con bò", hay nói cách khác, con bò chính là ẩn dụ cho những gì ngăn cản chúng ta có được kết quả tốt hơn.
Chuyện ngụ ngôn về một con bò...
Ngày xửa ngày xưa, có một thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng. Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi người hiểu, vì sao nhiều người…

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…