Chuyển đến nội dung chính

Bao lâu nữa anh về?..

Bao lâu nữa anh về?


Đó mãi luôn là câu hỏi em dành cho anh trong mỗi chuyến đi xa. Anh biết không, em không ngại phải chờ đợi, cũng chẳng ngại yêu xa, miễn là em biết anh sẽ về với em thì bao lâu em cũng chờ được. Bởi vì em đủ mạnh mẽ để tự mình lo toan giữa thành phố bộn bề này trong những ngày vắng anh. 

Thành phố này hôm qua mưa nhiều lắm, sao lại chọn đúng ngày sinh nhật anh để nỗi u ám bao trùm lên cả thành phố thế này? Nó len lỏi vào từng ngõ nhỏ, từng ngôi nhà và xâm lấn cả vào trái tim em suốt một đêm dài... Phải chăng nỗi u ám đó là dấu hiệu của một câu chuyện có cái kết buồn, cái kết chỉ của riêng em?

Em đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, một tập sách, dễ đoán quá nhỉ vì em là đứa thích đọc sách mà. Nhưng tập sách này đặc biệt lắm, không phải vì đây là tập sách mà em thích nhất đâu mà còn là câu truyện trong suốt thời gian em giữ nó. 

Sau khi gấp lại trang sách cuối cùng, em tự nhủ: nếu tìm thấy the one của cuộc đời mình, em nhất định sẽ tặng người đó tập sách này. 
Người đầu tiên em muốn tặng là người thương cũ, khi em mới nói: em có bộ sách này muốn tặng anh. Người đó đã trả lời rằng: Anh nghĩ chắc nó đặc biệt lắm nhưng anh không đọc đâu. Một nỗi thất vọng nặng nề đè lên trái tim em.
Người tiếp theo em muốn tặng là một người bạn đặc biệt em đã tìm kiếm và gặp lại sau 11 năm. Khi em nói về bộ sách này, cậu ấy bảo: Tớ xem phim rồi nên không đọc đâu. Một lần nữa em lại thấy buồn.
Cho đến khi gặp anh, em lại vực dậy được niềm tin và tự nhủ: nếu anh nhận tập sách này từ em thì hẳn đó là dấu hiệu mà vũ trụ cho em biết em đã tìm thấy the one của cuộc đời mình. Ấy thế mà... anh lại không có cơ hội nhận...

Chưa bao giờ em nghĩ mình sẽ trở nên đáng thương đến thế, chỉ là một cuốn sách trong hàng vạn cuốn sách, chỉ là một người trong thế giới 7 tỉ người thôi mà, sao lại khó khăn với em đến vậy?

Chắc chúng ta không phải nói nhiều, những gì thấy mình đã thấy rồi, em cũng không cần lời giải thích bởi với em bây giờ lời giải thích chẳng còn quan trọng nữa...


Lại là 4 giờ sáng, đồng hồ vẫn nhảy từng số một, ngoài kia đêm vẫn cứ trôi và em vẫn phải bước tiếp. Em muốn ngủ mà những nỗi đau và sự tổn thương cứ không chịu nằm yên. Chỉ nốt đêm nay thôi, tiếng đàn của em sẽ thôi hát về anh, những dòng nhật kí em viết về "Trái tim của một con cua" sẽ thôi xuất hiện một cơn gió. Con đường em đi cũng sẽ thôi không còn hình bóng của anh nữa... 

Đúng là một cuộc phiêu lưu mạo hiểm, em chỉ liều mình tin tưởng thôi mà đã nhận lại biết bao điều tệ hại. Mất một thời gian dài rất dài sau những tổn thương từ người cũ em mới lại mở lòng, vậy biết bao lâu nữa trái tim đó mới lại có niềm tin về một tình yêu chân thành và kiên nhẫn?

Chẳng bao lâu nữa trời sẽ sáng, em tự nhủ chỉ nốt hôm nay thôi em sẽ tự hỏi mà không cần gửi đến anh: Bao lâu nữa anh về? Rồi em cũng tự nhận ra, anh sẽ không bao giờ về nữa...



Hà Nội, 

Đào

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…

[Review sách] Ngày xưa có một con bò - Câu chuyện ngụ ngôn tạo nên bước đột phá trong cuộc đời bạn

Tác giả Camilo Cruz đã lấy cảm hứng từ một câu chuyện ngụ ngôn đơn giản nhưng có tác động mạnh mẽ đến thế giới quan của bất kì ai đọc nó. Cuốn sách này sẽ khiến chúng ta phải ngồi nghĩ lại, đã bao giờ chúng ta biện bạch cho một thất bại hoặc sai lầm dù chỉ là lí do nhỏ nhất: Tôi đến muộn vì tắc đường; tôi làm sai vì tôi không được ai hướng dẫn; tôi thi trượt vì thầy cô chả bao giờ chia sẻ kinh nghiệm quý báu cho tôi.
Tất cả những lời biện bạch và đổ lỗi đó được Cruz gọi là những "con bò", hay nói cách khác, con bò chính là ẩn dụ cho những gì ngăn cản chúng ta có được kết quả tốt hơn.
Chuyện ngụ ngôn về một con bò...
Ngày xửa ngày xưa, có một thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng. Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi người hiểu, vì sao nhiều người…

Truyện ngắn - Chuồn chuồn tre

Tôi chưa từng đến thăm làng Thạch Xá, xóm chùa Tây Phương để tận mắt xem những nghệ nhân làm ra những con chuồn chuồn tre dân dã nhưng đầy tinh tế. Nhưng chẳng cần phải đến tận nơi tôi đã mê mẩn món đồ chơi này ngay từ lần đầu tiên đặt nó lên đầu ngón tay trỏ của mình. Kì lạ như một phép màu, con chuồn chuồn cứ chập chờn trước gió không bay mà cũng chẳng rơi, nó cứ bám chặt lấy đầu ngón tay, có lẽ không muốn xa rời giống như con Chuồn chuồn tôi sắp kể ngay đây...


Năm học lớp 3 trường làng, Hà được cô giáo xếp ngồi cạnh một học sinh yếu để giúp bạn học tập. Ngày đó, kì nào, năm nào Hà cũng đứng đầu trong bảng vàng danh dự, bố mẹ Hà tự hào lắm về đứa con gái bé bỏng. Hà có đôi mắt bồ câu đen láy và đôi môi chúm chím, cái vẻ đẹp trong sáng của một cô bé cứ theo theo Hà mãi cho đến khi cô 20 tuổi hoặc lâu hơn thế nữa, vẫn đôi mắt vẫn nụ cười đó, cho dù có 50, 70 năm nữa có khi người ta vẫn nhận ra đó là Hà... Toàn đã nghĩ như thế, Toàn chính là người được cô giáo xếp chỗ ngồi cạnh Hà. Khác…