Chuyển đến nội dung chính

[Review sách] Chuyện con chó tên là Trung Thành - Lòng kiêu hãnh và can đảm của những con người của Đất

Câu chuyện đúng như tên gọi của nó, chuyện kể về một chú chó tên là Afmau có nghĩa là Trung Thành trong ngôn ngữ của những con người của Đất. Hay nói đúng hơn, nó từng tên là Trung Thành, còn bây giờ những kẻ xâm lược không gọi được tên nó, cũng không thống trị được trái tim và tâm hồn của nó, chỉ gọi nó bằng một cái tên thường rất thường: Chó.

(Bài viết không spoil nội dung)


Afmau bị bọn xâm lược bắt đi khỏi làng của người Mapuche, nó hẳn đã trở thành một con chó khác thường trong mắt những kẻ xâm lược nhưng nó cũng không hiểu vì sao mình lại khác biệt. Đúng là nó đã trưởng thành và nhanh nhẹn, nhưng da thịt nó cũng thấy đau đớn như da thịt của những con chó khác dưới đòn roi, cái lồng nhốt nó khiến nó cảm thấy tủi nhục và sợi xích mà những kẻ xâm lược thòng vào cổ nó khiến nó tổn thương.


Nhưng Afmau dưới sự che chở của rừng già và sức mạnh tình yêu trong quá khứ từ những con người của Đất đã khiến nó trở nên kiêu hãnh và can đảm giống như người bạn con người Aukaman của nó. Nó nhìn những kẻ xâm lăng bằng cái nhìn khinh bỉ và đáng thương vì họ chẳng hiểu gì về lòng biết ơn, tình yêu và những điều đáng kính mà những con người của Đất trân trọng.

Họ dửng dưng cắt bánh mì, không cảm ơn ngunemapu (đấng tối cao chỉ huy vạn vật sống trên mặt đất) vì đã ban cho họ thức ăn, và khi đám thú kim loại của họ cắt xẻ cánh rừng già đã có tự ngàn đời, họ không hề cảm nhận được nỗi đau của lemu (rừng) và không hề cầu xin lòng dung thứ cho những gì họ đang làm.

Câu chuyện được kể dưới góc nhìn của một chú chó, vì không hiểu tiếng người nên nó càng khắc họa sâu sắc giá trị của một thứ ngôn ngữ, đó là tình yêu, sự biết ơn và lòng trung thành quả cảm của người Mapuche.

Suốt cả mùa hè, những người Mapuche ra ngoài để làm vui những dòng sông con suối, những thác nước, để làm vui những cánh rừng và những con đường mòn, những đàn cá và chim muông, để làm vui tất cả những gì đang sống bằng cách gọi tên chúng với lòng biết ơn, vì họ, những con người của Đất biết rằng thiên nhiên luôn vui mừng với sự có mặt của họ và tất cả những gì thiên nhiên đòi hỏi, ấy là có người gọi tên những món quà kì diệu của mình bằng những từ ngữ đẹp đẽ, đầy tình thương yêu...



Trong một hành trình truy đuổi của những kẻ xâm lược, Afmau phải đánh hơi tìm một thứ, Afmau nhanh chóng nhận ra rằng thứ mà nó đang truy đuổi có mùi của những gì đã mấtmùi bột mì, mùi củi khô, mùi mật ong, mùi của quá khứ đầy yêu thương từ những con người của Đất. Afmau mải miết đi tìm và ngược về quá khứ, cuối cùng nó đã thật sự tìm lại được điều mình đã mất dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Vẫn là Sepulveda Luis với phong cách kể chuyện mộc mạc nhưng không bao giờ đơn giản. Câu chuyện của ông lúc nào cũng ẩn chứa những thông điệp nhân văn sâu sắc. "Chuyện con chó tên là Trung Thành" là truyện đồng thoại thiếu nhi với cốt truyện tuy nhẹ nhàng dung dị nhưng ẩn chứa sau đó là hơi thở và tiếng nói của thiên nhiên đang rên rỉ, thậm chí là kêu gào nhưng loài người không hay biết, tất cả những thanh âm đau khổ và mất mát đó chỉ được nghe thấy, cảm nhận và hiện lên thông qua tiếng nói của một chú chó tên Trung Thành. 

Đào

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận dữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buông…

[Review sách] Ngày xưa có một con bò - Câu chuyện ngụ ngôn tạo nên bước đột phá trong cuộc đời bạn

Tác giả Camilo Cruz đã lấy cảm hứng từ một câu chuyện ngụ ngôn đơn giản nhưng có tác động mạnh mẽ đến thế giới quan của bất kì ai đọc nó. Cuốn sách này sẽ khiến chúng ta phải ngồi nghĩ lại, đã bao giờ chúng ta biện bạch cho một thất bại hoặc sai lầm dù chỉ là lí do nhỏ nhất: Tôi đến muộn vì tắc đường; tôi làm sai vì tôi không được ai hướng dẫn; tôi thi trượt vì thầy cô chả bao giờ chia sẻ kinh nghiệm quý báu cho tôi.
Tất cả những lời biện bạch và đổ lỗi đó được Cruz gọi là những "con bò", hay nói cách khác, con bò chính là ẩn dụ cho những gì ngăn cản chúng ta có được kết quả tốt hơn.
Chuyện ngụ ngôn về một con bò...
Ngày xửa ngày xưa, có một thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng. Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi người hiểu, vì sao nhiều người…

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc

Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buôn…