Chuyển đến nội dung chính

Truyện ngắn - Chiếc chuông xanh biếc


Một bóng người chệnh choạng ngả nghiêng bước vào căn phòng tối, gầm gừ vài câu giận giữ với người đối diện. Người đối diện là một phụ nữ với mái tóc xõa xượi, đưa tay đỡ lấy những món đồ sắp sửa bị đập vỡ. Dáng người phụ nữ nhỏ nhoi, mong manh không chống chọi được sức mạnh của một người đàn ông được nạp đầy hơi men đang tức giận. Hai người giằng co trong tích tắc rồi... Choang! Bình hoa vỡ tan trên sàn nhà lạnh cóng...
Tôi giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng trời se se lạnh mà tôi thấy trán mình đẫm mồ hôi. Chỉ là một giấc mơ nhưng nó thật quá đỗi, vì tôi đã chứng kiến nó trong thực tại quá nhiều rồi. Ba tôi là một người mê rượu. Gia đình tôi đã bao lần khốn khổ bởi những cơn say của ông, đặc biệt là mẹ tôi. Từ bé đến lớn tôi luôn thấy bà là một người cam chịu, bà chịu những trận đòn, những lời sỉ vả và những cơn đập phá điên cuồng của ba tôi. Ngày bé không hiểu chuyện tôi chỉ biết khóc, sau này lớn lên tôi bảo mẹ li hôn nhưng bà không chịu. Tôi nghĩ mẹ thật yếu đuối đến nỗi không dám buông bỏ để đấu tranh cho hạnh phúc của mình. Tôi không ghét ba, nhưng tôi không muốn mẹ chịu khổ, nhất là khi tôi đã trưởng thành và chuẩn bị lập gia đình.
Tôi lo lắng vì những cơn say của ba hơn thường ngày vì hôm nay Nguyên ra mắt gia đình tôi. Tôi sợ những chén rượu vui của ba sẽ biến thành những chén rượu điên cuồng đến mất kiểm soát. Nhưng lo lắng không ích gì, tôi tự nhủ phải suy nghĩ tích cực hơn, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Hít một hơi thật sâu rồi tôi ra phòng khách cùng mẹ chuẩn bị cho một ngày đặc biệt.
Nguyên đến lúc gần trưa, anh bước vào trong chiếc sơ mi trắng làm sáng lên căn phòng khách nhỏ bé của gia đình tôi trong khu tập thể. Ba mẹ ra đón anh niềm nở và mọi chuyện đều tốt đẹp cho đến khi ba tôi ngồi vào mâm làm vài chén rượu.
Cả tôi và mẹ đều nhận ra gương mặt ba đã bắt đầu ửng đỏ và giọng ông chuyển qua lè nhè. Mẹ nhắc ông đừng uống nữa, một lần rồi hai lần. Đến lần thứ ba, ông đập bàn rơi vỡ choang cái bát. Tiếng vỡ tan và câu chửi thề của ông hòa vào nhau, nhanh đến nỗi không ai kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Mắt ba tôi dữ tợn nhìn vô định, mặt ông đỏ au như thể bao nhiêu mạch máu đang dồn lại và có thể vỡ ra bất cứ lúc nào. Nhưng trong tích tắc, ông nhận ra sự hiện diện của con rể tương lai nên đã đằm mình lại. Ông ngồi im không nói gì rồi bỏ vào phòng ngủ. Mẹ tôi xua đi: “thôi kệ ông ấy say rượu mà chấp làm gì, ăn tiếp đi các con.”
Bữa cơm của ba người vẫn tiếp tục nhưng trở nên gượng gạo. Tôi xấu hổ không dám nhìn thẳng vào mắt Nguyên, sau sự việc vừa rồi anh sẽ nghĩ gì về gia đình tôi. Suốt bữa cơm và sau đó, chỉ có mẹ là người nỗ lực kéo mọi người lại với nhau. Lúc tiễn Nguyên về, tôi ngập ngừng nói xin lỗi nhưng anh gạt đi: “Mỗi chúng ta ai cũng đều có những vấn đề cho dù của bản thân hay từ người khác. Nhưng em hãy hiểu rằng anh vẫn sẽ cưới em và cưới luôn vấn đề của em”. Chưa bao giờ tôi cảm thấy thương anh và biết ơn anh nhiều đến thế. Anh vẫn luôn như vậy, chân thành, kiên nhẫn và bao dung.

Đám cưới của tôi và Nguyên diễn ra như dự định, buổi tối trước ngày rước dâu, mẹ bước vào phòng và đưa tôi một chiếc hộp.
Đây là gì vậy ạ.
- Con mở ra đi.
Tôi hồi hộp mở chiếc hộp gỗ xoan đào cũ kĩ, bên ngoài phủ lớp vecni đã bay màu theo thời gian. Mở ra tôi thấy một chiếc chuông gió bằng gốm màu xanh biếc có gắn một hạt đá quý nằm im lìm và nghiêm trang trên tấm nệm trải thảm nhung đỏ thắm.
Tôi nhấc chiêng chuông ra và đong đưa, nó cất lên những thanh âm trong trẻo dễ khiến tâm hồn người ta trở nên thanh khiết trong tích tắc. Tôi thấy vui vui liền quay sang hỏi mẹ:
- Của hồi môn mẹ dành cho con à.
- Chính xác thì đó là của hồi môn bà tặng mẹ cách đây 30 năm, nhưng con chớ vội cười khi thấy nó chỉ là một chiêng chuông, đằng sau nó là cả một giai thoại đấy.
Rồi mẹ bắt đầu kể:
Chiếc chuông này được một vị sư trụ trì ở chùa làng tặng cho bà ngoại con cách đây chừng 60 năm. Khi đó ông bà ngoại đang yêu nhau nhưng ông phải vào chiến trường miền Nam không biết có trở về, bà ở nhà trông mong và thường lên chùa cầu những điều tốt đẹp cho ông và mọi người. Thấy vậy vị sư trụ trì đã lấy chiếc chuông mà thầy được một người bạn tự tay làm tặng và trì chú vào đó những điều tốt đẹp: tình yêu, niềm tin, hy vọng và sức sống. Chiếc chuông đó đã trở thành kỉ vật gia truyền của gia đình mình suốt hàng chục năm qua. Giờ mẹ tặng lại cho con.
Tôi thật sự xúc động trước món quà bé nhỏ này. Tôi khẽ hỏi mẹ:
- Vậy là nhờ chiếc chuông này mà ông đã quay về và ông bà hạnh phúc bên nhau?
- Con tin là thế cũng được, nhưng mẹ nghĩ hạnh phúc mà ông bà có được là kết quả của tình yêu và niềm tin do chính mỗi người tạo nên.
- Vậy chẳng lẽ mẹ và ba không có tình yêu và niềm tin, nên hai người không hạnh phúc?
- Con thấy mẹ và ba không hạnh phúc hồi nào? Đó là do con quá tập trung vào những cơn say của ba mà quên mất ba con là người cha, người chồng tuyệt vời thế nào. Trong tình yêu ông ấy không phô chương nhưng lại là người chân thành nhất mẹ từng gặp. Mẹ biết ơn ông ấy vì đã chấp nhận những khuyết điểm của mẹ và mẹ cũng làm vậy với ba con.
Tôi chợt nhận ra trước nay mình hiểu sai quá sai về tình yêu. Tình yêu không phải là thứ gì hào nhoáng bóng bẩy, nó đơn giản chỉ như chiếc chuông xanh biếc kia, tuy nhỏ bé nhưng nó đủ lớn lao để chứa đựng bên trong bao điều tốt đẹp, nó kiên nhẫn nằm im lìm một chỗ và chỉ cất lên khi gặp một cơn gió đủ sức lay động mình. Tôi nhớ đến Nguyên và lời anh nói: anh sẽ cưới em và cưới luôn vấn đề của em... Bất giác sống mũi tôi cay cay và vài giọt nước nóng hổi trượt nhanh trên má.
- Sao thế con?
- Không sao mẹ ạ, chỉ là con vừa mới nhận ra mình đã nhận được món quà ý nghĩa thế nào.

Sau khi kết hôn được ba tháng, tôi gọi về cho mẹ báo mình có thai nhưng người nghe máy lại là ba. Rõ là ba tôi nhưng tôi lại thấy xa cách ngập ngừng, tôi hỏi ba có khỏe không, ba cũng ngập ngừng nói mình khỏe dù tôi biết thừa ba nói dối. Cách đấy một tháng mẹ đã kể ông bắt đầu có những dấu hiệu không tốt về gan, nếu không ngừng uống rượu gan của ba sẽ hỏng sớm. Tôi lại ngập ngừng nhắc ba uống rượu ít thôi dù biết lời dặn dò thật vô nghĩa. Ba cũng chỉ ừ một tiếng rồi khoảng im lặng kéo dài khá lâu. Tôi toan cúp máy thì ba chợt hỏi: thế con gọi có việc gì?
Tôi định nói mình chỉ gọi hỏi thăm nhưng chợt nghĩ làm vậy có bất công với ba không? Dù sao ba cũng là ba tôi, là ông của con tôi, cớ gì tôi nói cho mẹ biết sự hiện diện của cháu mà không cho ba tôi biết. Tôi lại ngập ngừng một lần nữa thông báo tin vui cho ba mà không hay biết rằng trong suốt cuộc đời, ba tôi có ba lần thay đổi: ngày ba gặp mẹ, ngày tôi chào đời và ngày ông biết mình sắp có cháu.

Hạnh phúc, niềm tin, hy vọng và sự sống, có lẽ tất cả đều xuất phát từ tình yêu. Không có nó bà ngoại tôi không thể ròng rã nhiều năm chờ ông ngoại trở về từ chiến trường. Không có tình yêu mẹ tôi không thể bao dung cho những khuyết điểm của ba tôi. Và tôi, nếu không có thứ tình cảm thiêng liêng ấy tôi sẽ chẳng bao giờ tìm ra được chân lý và giá trị của tình yêu, thứ sức mạnh khiến người ta trở nên bao dung, chân thành và kiên nhẫn như những gì Nguyên dành cho tôi...
Khi tôi viết câu chuyện này, con gái tôi đang say ngủ trong chiếc nôi bé xíu, đôi mắt nó nhắm nghiền, hàng mi dài cong vút, đôi môi bé xinh hơi hé mở và cặp má hồng hào làm tôi không thể ngưng nhìn nó để tập trung vào bản thảo. Bất chợt có cơn gió lao xao thổi đến làm chiếc chuông bên cửa sổ khẽ vang lên những thanh âm tươi đẹp hệt như sắc màu của nó. Tôi ngưng nhìn con gái và đưa ánh mắt tới chiếc chuông xanh biếc, tôi tự thì thầm mà như nói với con: Sau này nhất định mẹ sẽ tặng lại chiếc chuông đó cho con và kể con nghe câu chuyện về những điều kì diệu, Thúy Linh ạ!*

(*) Thúy Linh có nghĩa là Chiếc chuông xanh biếc.
~Đào~

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Review sách] Ngày xưa có một con bò - Câu chuyện ngụ ngôn tạo nên bước đột phá trong cuộc đời bạn

Tác giả Camilo Cruz đã lấy cảm hứng từ một câu chuyện ngụ ngôn đơn giản nhưng có tác động mạnh mẽ đến thế giới quan của bất kì ai đọc nó. Cuốn sách này sẽ khiến chúng ta phải ngồi nghĩ lại, đã bao giờ chúng ta biện bạch cho một thất bại hoặc sai lầm dù chỉ là lí do nhỏ nhất: Tôi đến muộn vì tắc đường; tôi làm sai vì tôi không được ai hướng dẫn; tôi thi trượt vì thầy cô chả bao giờ chia sẻ kinh nghiệm quý báu cho tôi.
Tất cả những lời biện bạch và đổ lỗi đó được Cruz gọi là những "con bò", hay nói cách khác, con bò chính là ẩn dụ cho những gì ngăn cản chúng ta có được kết quả tốt hơn.
Chuyện ngụ ngôn về một con bò...
Ngày xửa ngày xưa, có một thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng. Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi người hiểu, vì sao nhiều người…

Truyện ngắn - Chuồn chuồn tre

Tôi chưa từng đến thăm làng Thạch Xá, xóm chùa Tây Phương để tận mắt xem những nghệ nhân làm ra những con chuồn chuồn tre dân dã nhưng đầy tinh tế. Nhưng chẳng cần phải đến tận nơi tôi đã mê mẩn món đồ chơi này ngay từ lần đầu tiên đặt nó lên đầu ngón tay trỏ của mình. Kì lạ như một phép màu, con chuồn chuồn cứ chập chờn trước gió không bay mà cũng chẳng rơi, nó cứ bám chặt lấy đầu ngón tay, có lẽ không muốn xa rời giống như con Chuồn chuồn tôi sắp kể ngay đây...


Năm học lớp 3 trường làng, Hà được cô giáo xếp ngồi cạnh một học sinh yếu để giúp bạn học tập. Ngày đó, kì nào, năm nào Hà cũng đứng đầu trong bảng vàng danh dự, bố mẹ Hà tự hào lắm về đứa con gái bé bỏng. Hà có đôi mắt bồ câu đen láy và đôi môi chúm chím, cái vẻ đẹp trong sáng của một cô bé cứ theo theo Hà mãi cho đến khi cô 20 tuổi hoặc lâu hơn thế nữa, vẫn đôi mắt vẫn nụ cười đó, cho dù có 50, 70 năm nữa có khi người ta vẫn nhận ra đó là Hà... Toàn đã nghĩ như thế, Toàn chính là người được cô giáo xếp chỗ ngồi cạnh Hà. Khác…