Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng hai, 2020

Review sách - Dấn thân - Phụ nữ, công việc và quyết tâm lãnh đạo

"Khi tìm bạn đời, lời khuyên của tôi dành cho phụ nữ là cứ làm quen với tất cả mọi loại người: những chàng trai có tiếng xấu, những chàng lạnh lùng, những chàng kiểu gia đình, những chàng điên rồ... nhưng đừng cưới họ." - Sheryl Sandberg.
Trên đây là trích dẫn một trong những câu nói mà mình rất ấn tượng trong cuốn sách "Dấn thân" của giám đốc hoạt động Facebook - Sheryl Sandberg - Một người nằm trong top 50 người phụ nữ quyền lực của Fortune suốt 4 năm qua, một người truyền cảm hứng và cũng là một hình mẫu của những người phụ nữ hiện đại, độc lập, tự chủ và mạnh mẽ.
"Dấn thân" là cuốn sách hướng đến mọi độc giả, đặc biệt là phụ nữ ở mọi tầng lớp, địa vị với tinh thần mạnh mẽ và tràn đầy năng lượng trong lời kêu gọi: từng phụ nữ hãy vươn lên phát triển tiềm năng, phát huy đầy đủ nhất khả năng của mình, tránh lối tư duy và tinh thần yên vị vốn đã ăn sâu trong tâm thức.
Cùng với đó tác giả đưa ra rất nhiều vấn đề về bình đẳng giới, nữ quyền, sự phát triển của …

UTC+1 - Not responding - Chúng ta có đang bỏ lỡ những điều quan trọng?!

Nắng đã về với Hà Nội, những cơn gió hòa với nắng vàng thổi khắp con đường nhỏ, em bước đi dưới nắng thấy bóng mình nghiêng nghiêng cùng hàng cây không biết gọi tên. Em bước đi vội vã vì em muốn thời gian trôi nhanh theo từng nhịp, nhưng hóa ra chẳng có gì thay đổi cả... Em vẫn vậy và Trái Đất vẫn quay.
Mình đang ở đâu? - Em tự hỏi mình khi nhìn chăm chăm vào quả địa cầu, dù nhìn rất rõ đất nước Việt Nam bé xíu nhưng em biết đó không phải là câu trả lời.
Mình đang đi đâu? - Em xoay xoay quả địa cầu trước mắt mà không biết đâu mới là điểm dừng chân sắp tới. Dù trái đất rộng lớn là thế, em vẫn không tìm được nơi mà mình thuộc về.
Và em đã ngồi suy tư nơi góc nhỏ, dưới nắng chiều mùa xuân hiếm hoi và nhớ về một chiều đông cuối năm ngoái, em gặp lại một người bạn xưa cũ.

- Chị kể về anh ấy đi - Em nài nỉ.
- Chị không có gì nhiều để kể, anh ấy là người Pháp, bọn chị yêu nhau 2 năm rồi dù chẳng có cơ hội được gặp nhau - Chị kể bằng một giọng nhẹ nhàng và bình thản.
- Vậy có phải là yêu không chị?…

Nỗi buồn lơ lửng chênh vênh

Tôi bắt đầu ngày cuối tuần bằng một email buồn thê thảm, nhưng lạ thay tôi chẳng rơi một giọt nước mắt nào như mình tưởng tượng, hóa ra nỗi buồn ở tuổi trưởng thành là như vậy đấy: bình thản đến không ngờ.
Khác với nỗi buồn của bọn trẻ con, chúng bật khóc nức nở rồi nhanh chóng quên đi cái sự buồn không rõ từ đâu và mọi thứ lại mới như vừa bắt đầu, còn nỗi buồn của tuổi trưởng thành cứ lặng thinh như sóng dưới đáy sông, nó âm ỉ và kéo dài, thậm chí kéo dài tới nỗi nhiều năm sau mỗi khi gợi lại, nó lại rõ mồn một như được tô thêm vài nét nữa.
Tôi không biết mình sẽ buồn trong bao lâu, ban đầu tôi nghĩ mình không buồn vì ngay khi đọc thư xong, tôi thản nhiên bật nhạc, đánh răng như mọi buổi sáng xong rồi mới trở ra đọc lại email lần nữa như để xác nhận lại: Ừ đúng là một tin buồn to đùng! Rồi tôi lại thản nhiên nấu ăn, nghe nhạc và gọi điện trò chuyện với cô bạn thân.
Tôi đã nghĩ mình ổn như vậy đấy, ổn theo cái cách của một người trưởng thành mạnh mẽ và dũng cảm đối diện với những thử thá…